Người thầy gắn bó với công tác đào tạo

Trường Trung học nghiệp vụ du lịch Hà Nội được thành lập từ năm 1972, nhưng ban đầu chỉ làm chức năng đào tạo công nhân. Năm 1972, Trường chính thức nâng cấp thành Trường trung học nghiệp vụ và các nghiệp vụ đã được mở rộng, không chỉ bàn, bếp, lễ tân mà cả lữ hành và hướng dẫn. Nếu như trước kia, lực lượng học sinh được đào tạo hàng năm còn ít, cho đến tận năm 1990, cũng chỉ đạt đến 200 học sinh, nhưng đến năm 1995 tăng lên gần 700 và nay con số đó ở mức là 200. Tỷ lệ học sinh ra trường có việc làm đạt 80 đến 85%. Để có được những kết quả trên bên cạnh nỗ lực cố gắng của tập thể cán bộ, giáo viên toàn trường có sự đóng góp không nhỏ của thầy giáo, Tiến sĩ Trịnh Xuân Dũng – Hiệu Trưởng nhà trường. Tháng 9 năm 1995 về làm Hiệu trưởng của trường, anh đã tổ chức mở rộng các mối quan hệ hợp tác quốc tế để học hỏi kinh nghiệm trong đào tạo cũng như trao đổi giáo viên như: Ký kết hợp tác với Viện Du lịch khách sạn Thái Lan, trường khách sạn Singapore, tham gia mạng lưới các trường khách sạn du lịch châu Á – Thái Bình Dương và Hiệp hội các trường khách sạn du lịch châu u, tiếp nhận 4 giáo viên nước ngoài vào giảng dạy ngoại ngữ và nghiệp vụ chuyên môn… Bên cạnh đó anh còn đầu tư để nâng cao chất lượng giảng dạy và thực hành cho giáo viên và học sinh. Nếu như trước kia, trang thiết bị của trường gần như không có gì thì nay trường đã có máy đèn chiếu, máy học ngoại ngữ, các thiết bị phục vụ bàn, bar, bếp, lễ tân, lữ hành hướng dẫn hiện đại…Cùng với việc mở rộng mối quan hệ hợp tác, nâng cao chất lượng dạy và học… ở cương vị lãnh đạo, anh còn tổ chức các lớp bồi dưỡng nâng cao cho cán bộ, công nhân viên trong ngành. Cụ thể tổ chức 3 lớp bồi dưỡng kiến thức quản lý Nhà nước cấp chuyên viên, tổ chức 5 lớp ngoại ngữ Anh Văn và tiếng Nhật cho cán bộ trong ngành. Bên cạnh đào tạo tại trường, còn tổ chức các lớp bồi dưỡng nghiệp vụ chuyên môn cho các tỉnh từ Đà Nẵng trở ra theo yêu cầu của cơ sở, đặc biệt là ở các tỉnh miền núi phía Bắc. Tính đến nay, trường đã bồi dưỡng cho các địa phương trên 1.000 lượt cán bộ. Không chỉ cống hiến, đóng góp trong lĩnh vực đào tạo truyền bá nghề nghiệp, thầy giáo Trịnh Xuân Dũng còn có những đóng góp lớn ở nhiều lĩnh vực khác đối với ngành Du lịch nước nhà.
Bích Loan – Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 2000

Du lịch đang được ngành giáo dục chú trọng hàng đầu

Đây là yêu cầu cấp thiết, cơ bản cho nguồn nhân lực du lịch có chất lượng và số lượng, đủ đáp ứng các tiêu chuẩn nghề nghiệp. Ông Trương Tử Nhân – giảng viên Khoa Du lịch và khách sạn – trường đại học kinh tế Quốc dân lại có ý kiến: “Tăng cường đối thoại trực tiếp giữa các doanh nghiệp với các cơ sở đào tạo thông qua các buổi tọa đàm, giao lưu thường xuyên giữa những nhà quản lý doanh nghiệp với các cơ sở đào tạo thông qua các buổi tọa đàm, giao lưu thường xuyên giữa những nhà quản lý doanh nghiệp với các nhà quản lý đào tạo, giảng dạy và các sinh viên chuyên ngành. Trong đó, các doanh nghiệp cung cấp cho các cơ sở đào tạo những thông tin về tình hình các doanh nghiệp, nhu cầu và yêu cầu về nguồn nhân lực của doanh nghiệp của ngành làm cơ sở cho việc tổ chức đào tạo của các cơ sở đào tạo. Đây là nhân tố đảm bảo sự phù hợp giữa các cơ sở đào tạo với yêu cầu của thị trường cả về số lượng, chất lượng và cơ cấu”. Đội ngũ giáo viên là một nhân tố cực kỳ quan trọng trong việc nâng cao chất lượng đào tạo. Điều đó đòi hỏi giáo viên phải có kiến thức, có năng lực, có phương pháp sư phạm và am hiểu thực tế. PGS – PTS Nguyễn Văn Đính, Chủ nhiệm Khoa du lịch và khách sạn trường Đại học kinh tế Quốc dân cho rằng: “Theo tôi, giáo viên giảng phải theo một quy trình sư phạm đã được quy định, phải có chương trình, bài giảng. Và nội dung chương trình, bài giảng phải được Hội đồng khoa học thông qua và được chủ nhiệm khoa kiểm tra thường xuyên. Thực hiện tốt điều này sẽ nâng cao chất lượng của người thầy, tránh được lối giảng tùy tiện, tùy hứng”. Đào tạo ngoại ngữ là một yêu cầu thiết yếu trong quá trình đào tạo nguồn nhân lực cho ngành du lịch. Bởi bất cứ chuyên ngành Du lịch. Bởi bất cứ chuyên ngành nào trong ngành Du lịch thì ngoại ngữ luôn luôn là phương tiện để làm việc. Thầy Trần Đức Thanh, chủ nhiệm khoa du lịch trường Đại học Dân Lập Đông Đô cho biết: “Chúng tôi luôn coi trọng việc dạy ngoại ngữ là cần thiết trong quá trình đào tạo Đại học du lịch. Trường tôi luôn dành nhiều thời gian hơn cho việc học ngoại ngữ để sinh viên khi ra trường có khả năng giao tiếp và làm việc trong mọi lĩnh vực”. Đào tạo Đại học Du lịch là một công việc lâu dài và hết sức thận trọng, đòi hỏi nỗ lực chung của nhiều ngành, nhiều cấp và cả bản thân của mỗi sinh viên.
Diệp Hiền – Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 2000

Những kỷ lục thế giới về thân thể người

Từ thân cơ thể của con người đã là một bộ máy sinh học hoàn hảo. Song ít ai ngờ rằng một vài người đã sử dụng khả năng dị thường của cơ thể mình để lập nên những kỷ lục thế giới kỳ quặc nhất không ai sánh nổi.
Kinh Đô mắt trố nhất
Trong ảnh là cô kimberly Goodman (bên phải) người bang Chicago – Mỹ có thể điều khiển nhãn cầu của mình lồi ra khỏi tròng mắt tới 11 mm. Bác sĩ Martin Greens Poon đã phát hiện ra hiện tượng đặc biệt này trong một lần K. Goodman đến khám bệnh vì bị một chiếc mũ che mặt chơi khúc côn cầu đập vào đầu. K. Goodman không phải là người duy nhất trên thế giới có khả năng này. Bên cạnh ảnh của cô là anh Keith Smith (sống ở Columbus, bang ohio – Mỹ) cũng có khả năng tương tự.
Người phun nước mắt xa nhất
Nếu không chụp được ảnh thì chúng ta không bao giờ tin rằng Jim Chichou (sống tại Milford, bang Pennssylvannian – Mỹ) khi cần sẽ phun ra nước mắt thay vì “nhỏ từng giọt lệ” như người bình thường, anh có thể phun thành dòng từ mắt ra xa 2,02 mét ăn đứt kỷ lục cũ là là 1,52 mét của anh Mike Moraal người Canada. Sở dĩ J.Chichou làm được như vậy do mắt có tới hai tuyến lệ. J.Chichou tự phát hiện ra kiểu khóc lóc tuyệt chiêu này từ hồi còn nhỏ trong một lần nín thở dưới nước, anh thấy bong bóng sủi lên từ mắt mình.
Bộ vuốt dài nhất thế giới
Người ta thường nói “vỏ quýt dày có móng tay nhọn” nhưng với bộ vuốt của ông Sbridhar Chilal (sống tại bang Pune – Ấ Độ) thì chẳng vỏ quýt nào lại nổi. Tổng chiều dài năm móng trên bàn tay trái của ông cộng lại lên tới 6,15 mét với móng ngón cái 1,42 mét, ngón trỏ là 1,09 mét, ngón giữa là 1,17 mét, ngón út là 1,26 mét và ngón út là 1,21 mét. Điều mọi người thắc mắc là không hiểu sao ông “tốt vuốt” này lại chỉ nuôi bộ móng của bàn tay trái?
Người mẫu bé bự nhất
Cô Teighlor người Mỹ có mức cân nặng kỷ lục là 326, 14 kg. Tuy nhiên điều này không hề ảnh hưởng đến công việc trình diễn thời trang mà trái lại, cô là một người mẫu rất thành công trong nghề nghiệp không chỉ lừng danh trên sàn diễn, Teighlor còn tham gia quảng cáo trên áp phích, đóng phim. Sau khi được bác sĩ cảnh báo trọng lượng như vậy sẽ ảnh hưởng đến sức khỏe, Teighlor đã quyết tâm ăn kiêng. Hiện thân hình siêu người mẫu đã thon thả hơn nhiều và chỉ còn nặng có 244,49 kg…
Hoài Nguyễn – Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 2000

Nghiên cứu tiền khả thi dự án cáp treo vũng tàu

Chính phủ đã có văn bản số 897/CP/CN do Phó Thủ Tướng NguyễnTấn Dung ký phê duyệt Báo cáo nghiên cứu tiền khả thi dự án đầu tư công trình cáp treo thành phố Vũng Tàu do Công Ty Xây Dựng và Phát Triển đô thị Bà Rịa – Vũng Tàu làm chủ đầu tư.Cáp Treo được xây dựng gồm có 2 tuyến tại khu vực núi Lớn núi nhỏ. Dự án gồm 4 nhà ga, nhà dịch vụ cáp treo cao 11 tầng, khu thủy cung gồm tòa nhà thủy cung, khu nuôi dạy và biểu diễn cá heo, bảo tàng sinh vật biển. Ngoài ra, còn có các hạng mục: đường ô tô, hệ thống cấp điện, cấp nước, thoát nước cho toàn dự án. Tổng vốn đầu tư của công trình này là 337,4 tỷ đồng và được hoàn thành sau 42 tháng thi công.
Hà Nội: Thành lập phòng công chứng nhà nước số 3
Phòng công chứng nhà nước số 3 Thành Phố Hà Nội trực thuộc sở tư pháp Hà Nội vừa được thành lập.Phòng Công chứng nhà nước số 3 có tư cách pháp nhân, được sử dụng con dấu riêng và mở tài khoản tại Kho bạc Nhà nước theo quy định của Chính Phủ. Trụ sở phòng được đặt tại quận Cầu giấy, thành phố Hà Nội và chịu trách nhiệm công chứng trong khu vực các quận: Cầu giấy, Tây Hồ, Thanh Xuân và Huyện Từ Liêm
Hội chợ triển lãm Việt Nam – Asean 2000
Kỷ Niệm 5 năm ngày Việt Nam gia nhập Asean và 33 năm ngày thành lập Asean, Bộ văn hóa – thông tin ủy quyền cho Trung Tâm Hội Chợ Triển lãm Việt Nam tổ chức Hội chợ triển lãm “Việt Nam Asean 2000”tại dinh Thống Nhất (thành Phố Hồ Chí Minh), Từ ngày 19 đến 26/11/2000. Hội chợ triển lãm “Việt Nam – Asean 2000” sẽ tạo điều kiện cho các công ty doanh nghiệp Việt Nam gặp gỡ, giao lưu, trao đổi thông tin với các doanh nghiệp trong cộng đồng các nước Asean, tăng cường xuất khẩu và đẩy mạnh tiến trình hội nhập kinh tế khu vực trên mọi lĩnh vực đặc biệt cho việc thực hiện khu mậu dịch tự do Asean vào năm 2003.Theo Ban tổ chức, đến nay “Việt Nam – Asean 2000” đã có nhiều doanh nghiệp trong nước và của các nước Asean đăng ký tham gia.
Tôn tạo khu di tích cách mạng cam lộ
Khu di tích Trụ sở chính phủ cách mạng lâm thời Cộng Hòa miền Nam Việt nam tại Cam Lộ, Quảng Trị vừa được khởi công tôn tạo. Đây là công trình được các nhà doanh nghiệp trẻ Việt Nam đóng góp với tổng kinh phí 170 triệu đồng, thực hiện theo lời kêu gọi của Phó chủ tịch nước Nguyễn Thị Bình.
Hoàng Ly – Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 2000

Lợi thế lớn nhưng khó khăn không nhỏ

Ông Nguyễn Phương Bắc: Với tư cách lãnh đạo điều hành trực tiếp Công ty du lịch dịch vụ Minh Hải, tỉnh Cà Mau theo tôi Cà Mau hoàn toàn hội đủ điều kiện trong việc đầu tư khai thác Du lịch một cách có hệ thống và đạt hiệu quả kinh tế cao. Tuy nhiên, theo tôi để đưa ngành Du lịch Cà Mau nói chung và công ty Du lịch dịch vụ Minh Hải nói riêng phát triển mạnh thì phải giải quyết tốt những vấn đề sau: Thứ nhất, nợ của công ty Du lịch dịch vụ Minh Hải “đời trước” hiện vẫn bắt chúng tôi gánh. Thứ hai là hệ thống hạ tầng cơ sở nhất là giao thông đường bộ phải được nâng cấp mạnh mẽ, mà đây là một việc khó đối với Cà Mau một tỉnh còn nhiều khó khăn.
PV: Thưa ông, như vậy là phải chờ, nhưng chờ đến bao giờ?
Ông N.P.B: Chắc mọi người đã rõ, Du lịch là ngành kinh tế tổng hợp, muốn thành hình và phát triển mạnh, phải đòi hỏi nhiều ngành nhiều nghề tương quan hỗ trợ. Ngành du lịch xuống núi chỉ một mình một ngựa, thì e rằng khó mà làm được chuyện gì nên hồn. Vì vậy thực trạng của Du lịch Cà Mau hiện nay là không tránh khỏi “ vĩ đạo” đó. Hiện nay từ Thành phố Hồ Chí Minh đến Cà Mau chỉ có một con đường bộ duy nhất là Quốc lộ 1A. Đường bay dân sự của hoạt động, đường thủy không có, đường 63 nối Cà Mau – Kiên Giang thì chưa thông tuyến. Như vậy, với độ dài là 350 km, nếu đi từ Thành phố Hồ Chí Minh đến Cà Mau bằng xe tốc hành thì phải mất 8 tiếng đồng hồ, đó là cầu Mỹ Thuận đã thông, nếu chưa thông thì phải mất tới 10 tiếng đồng hồ. Mặt khác, các điểm du lịch ở Cà Mau phần đông là xa trung tâm thành phố Cà Mau từ 50 km đến 100 km, ngoài đường thủy, chưa hề có đường bộ để xe đến nơi. Nếu có thì cũng chưa hoàn chỉnh, như tuyến Cà Mau đến Năm Căn trải nhựa chưa xong và cũng chưa thông cầu và những con đường tiểu ngạch khác thì vẫn còn nằm trong kế hoạch cải tạo. Muốn phát triển ngành Du lịch Cà Mau chỉ có con đường duy nhất là phải chờ… Tuy nhiên, trong thời gian chờ đợi này, mọi kế hoạch chuẩn bị xây dựng phát triển du lịch Cà Mau, chúng tôi đã triển khai và đang trong tư thế sẵn sàng. Ngoài ra, với chức năng của ngành, đơn vị vẫn luôn nỗ lực phấn đấu, làm được những gì có thể làm.
PV: Xin cảm ơn ông
Liu Sơn – Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 2000

Địa đạo vĩnh mốc được làm mới như thế nào?

Chúng tôi được biết rằng: Các ý kiến phản hồi về tôn tạo di tích Vĩnh Mốc không chỉ có ở đông đảo khách du lịch, ở một bộ phận nhân dân mà còn thấy trong các cấp lãnh đạo. Đồng chí Lê Hữu Thăng – Phó chủ tịch Ủy ban nhân dân tỉnh Quảng Trị trong lần kiểm tra khảo sát các tuyến du lịch vào tháng 5/2000 cũng tỏ ra thắc mắc, lo ngại trước xu hướng bảo tồn tôn tạo ở Vĩnh Mốc và đã có chất vấn trực tiếp với người quản lý điều hành dự án. (Câu trả lời là: Chúng tôi chỉ làm theo dự án tôn tạo do Bộ văn hóa Thông Tin phê duyệt). Với nhu cầu tìm hiểu đầy đủ và toàn diện hơn về dự án tôn tạo Vĩnh Mốc, chúng tôi đã trực tiếp gặp và làm việc với ông Nguyễn Bình – giám đốc sở Văn hóa thông tin – một trong những người chịu trách nhiệm chính về dự án. Được biết, dự án tôn tạo Vĩnh Mốc với kinh phí đầu tư lên tới 6,8 tỷ đồng do Sở Văn hóa thông tin chủ động đề xuất xây dựng và Bộ Văn hóa thông tin đã phê duyệt. Ông Nguyễn Bình đã dẫn dắt về ý tưởng xây dựng trong dự án. Vĩnh Mốc với tính độc đáo về loại hình là một trong ba di tích đặc biệt của Quảng Trị. Cần phải nghĩ đến việc gia cố, tôn tạo để kéo dài tuổi thọ di tích, để di tích tồn tại mãi với thời gian, khi mà hiện nay, địa đạo đang có nhiều dấu hiệu hư hỏng, xuống cấp (các cửa hầm thường xuyên bị bào mòn, xâm thực do nước mưa). Việc tu sửa tôn tạo Vĩnh Mốc vì vậy là cấp bách và không thể không làm. Về hai hạng mục thi công gây ra nhiều phản ứng từ dư luận: tu sửa, gia cố 13 miệng hầm và hệ thống điện chiếu sáng ông Nguyễn Bình đã trả lời như sau: Ngành văn hóa không có chủ trương bê tông hóa miệng hầm, chỉ gia cố bằng bê tông từ 7 đến 10 mét từ miệng hầm đi vào (dùng máy nén thủy lực phun, ép bê tông). Sau đó sẽ tiến hành ốp gỗ lim bên ngoài giống như nguyên mẫu miệng hầm ngày xưa. Tuy nhiên với cách làm này, miệng hầm sẽ bắt buộc phải khoét rộng, khi hoàn tất, sẽ lớn hơn miệng hầm mà người ta vẫn thấy từ trước đến nay. Và tất nhiên, dấu ấn về một sự thay đổi làm lại sẽ rất lội liễu, đáng thất vọng trong mắt du khách, dù cho công việc này được tiến hành với công nghệ hiện đại và tinh vi đến đâu đi chăng nữa.
Trần Thu Hòa – Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 2000

Hội khỏe của lực lượng công an nhân dân

Từ 13 đến 22/8/2000, Đại hội khỏe vì an ninh Tổ quốc lần thứ 4 diễn ra tại thủ đô Hà Nội. Lễ khai mạc đã được tổ chức trọng thể với quy mô lớn, biểu dương sức mạnh của lực lượng Công an nhân dân nhằm mục tiêu: Khỏe để bảo vệ an ninh Tổ Quốc. Ngoài 2000 vận động viên từ 8 đơn vị trực thuộc Bộ Công An và 58 công an tỉnh, thành phố, Ban tổ chức đã huy động hơn 6 ngàn Cán bộ cảnh sát, học sinh sinh viên các trường đào tạo của ngành, các lực lượng quần chúng tham gia diễu binh, diễu hành, xếp hình, đồng diễn… tại lễ khai mạc. Đại hội khỏe vì an ninh Tổ quốc lần thứ 4 có 7 môn thi đấu (nhiều hơn 3 môn so với Đại hội lần 3). Ngoài 2 môn đã thi đấu trong năm 1999. Bóng bàn và chạy vũ trang việt dã, còn lại 5 môn gồm: bắn súng quân dụng, chiến sĩ công an khỏe, cầu lông, bóng chuyền, thể thao nghiệp vụ phòng cháy chữa cháy. Các vận động viên tham gia thi đấu là các chiến sĩ Công An trong biên chế của các đơn vị. Họ là những hạt nhân của phong trào Thể dục thể thao trong lực lượng Công an nhân dân. Hiện nay toàn ngành có 85% số đơn vị đạt tiêu chuẩn chiến sĩ khỏe. Thường xuyên có lực lượng vận động viên tham gia 13 môn thể thao thành tích cao tại các giải thi đấu quốc gia và quốc tế. Số huy chương tăng đều hàng năm, năm 1998 đạt 151 huy chương (64 huy chương vàng, 65 huy chương bạc, 72 huy chương đồng), 6 tháng đầu năm 2000 đạt 134 huy chương (38 huy chương vàng, 41 huy chương bạc, 55 huy chương đồng). Đông Anh
Hội thi điều lệnh công an nhân dân thành phố hải phòng lần thứ 2
Nhân kỷ niệm lần thứ 55 ngày truyền thống của ngành, Công an thành phố Hải Phòng tổ chức hội thi điều lệnh công an nhân dân lần thứ 2. Hơn 200 cán bộ chiến sĩ xuất sắc của 45 đơn vị đã tham gia thi tài ở hai phần. Phần thi lý thuyết về Điều lệ nội vụ, Điều lệnh đội ngũ, các nghi lễ trong lực lượng công an nhân dân. Phần thi thực hành gồm các động tác về điều lệnh đội ngũ, các bài võ thể lực, võ thuật cơ bản… Kết quả: giải tập thể: nhất phòng cảnh sát bảo vệ, nhì là phòng cảnh sát phòng chống chữa cháy, 2 giải ba: Công an quận Ngô Quyền và công an huyện An Hải. Ngoài ra còn nhiều giải cá nhân lãnh đạo và cá nhân chiến sĩ.
Đông Anh – Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 2000

Nguyễn văn cư nói gì về đồ sơn

PV: Liệu có giải pháp nào để xử lý các hiện tượng này?
Ông Nguyễn Văn Cư: Có nhiều giải pháp đã trình bày trong các báo cáo của đề tài. Muốn làm trong lại dòng chảy ở biển Đồ Sơn chỉ có cách hạn chế phù sa từ biển đưa vào. Phải có kè gầm bằng đá hộc để sa bồi tại chỗ không bị quấy lên. Sóng không làm cồn vùng cát đáy làm đục nước nhanh. Hạn chế phù sa sông, biển và sa bồi tại chỗ. Chúng tôi cũng đưa ra một giải pháp nữa là nuôi hải sản vừa làm lợi kinh tế vừa có khả năng làm trong nước biển. Cụ thể là nuôi 7 loại sò, hến ở gần bờ biển. Tuy nhiên, theo kinh nghiệm lâu năm của Viện Địa Lý và Bộ Nông nghiệp và phát triển nông thôn thì giải pháp lớn nhất vẫn là phải có kè.
PV: Theo ông, bao giờ nước biển Đồ Sơn sẽ xanh trong?
Ông Nguyễn Văn Cư: Sau 5 năm nghiên cứu đề tài, tháng 10/2000 chúng tôi đã báo cáo lại với Ủy ban nhân dân thành phố Hải Phòng về các giải pháp xử lý một cách căn bản về nước biển Đồ Sơn. Tuy nhiên, hiện nay mọi đề xuất vẫn chỉ là… đề xuất, vì chưa có kinh phí để triển khai. Vì vậy lời đáp cho vấn đề bao giờ nước biển Đồ Sơn hết đục, còn tùy thuộc vào nguồn kinh phí để xây kè, đầu tư nuôi hải sản cũng như triển khai các giải pháp mà chúng tôi đề xuất. Theo tính toán của chúng tôi, lượng kinh phí này lên tới con số hàng chục tỷ đồng. Nhưng nếu nghĩ đến lợi thế của một khu du lịch biển có tiếng từ rất lâu, lại nằm cạnh Vịnh Hạ Long nổi tiếng thì việc đầu tư cho vấn đề này là điều rất cần thiết hiện nay.
PV: Xin cảm ơn ông!
Cười một tý
Bí quyết
Hai cô gái tâm sự:
Bạn làm cách nào mà chồng bạn hay đi du lịch xa nay không dám đi nữa?
Đơn giản thôi. Một đêm anh ấy đi xa về, mình giả vờ bảo ngay khi anh ấy còn đứng ở ngoài cửa: “Anh yêu, cứ mạnh dạn vào đi, chồng em chưa về!”.
Giải nghĩa
Vợ âu yếm hỏi chồng:
Anh yêu, em không hiểu thế nào là sự cố, thế nào là tai nạn?
Rất dễ hiểu em ạ. Ngày ấy, em ngã xuống Vịnh Hạ Long là sự cố, và anh vớt em lên là tai nạn!
Nhầm ghế
Một ông giám đốc nói chuyện với bạn:
Mình mới tuyển một cô thư ký trẻ đẹp nhưng có điều là cô ấy rất hay nhầm…
Nhầm về công việc chuyên môn, đối ngoại hay trong cách xưng hô?
Ồ! Cô ta hay nhầm giữa chiếc ghế ngồi của mình với đùi của giám đốc!
Việt Thắng – Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 2000

Trở lại bản hợp đồng của 6 năm về trước

Với mục đích tạo công ăn việc làm, nâng cao đời sống vật chất tinh thần của giới văn nghệ sĩ và nhân dân trong vùng cũng như củng cố phát triển nền văn hóa nghệ thuật của dân tộc, thu hút tiềm năng văn hóa của các văn nghệ sĩ và các đơn vị nghệ thuật sở tại, tháng 4 năm 1994, Trung tâm dịch vụ văn hóa – khu văn công Mai Dịch, Từ Liêm, Hà Nội (nay là Ban quản lý khu văn hóa) thuộc Bộ Văn hóa – thông tin cùng ký kết hợp đồng liên kết số 01/NT-LK với Công ty Trách nhiệm hữu hạn Nam Tùng (trụ sở tại 22 Cầu Tiên – Hà Nội) với nội dung 2 bên cùng tham gia vốn đầu tư liên kết làm kinh tế trên diện tích là 1.600 m vuông đất của Trung tâm dịch vụ văn hóa. Trong lần góp vốn đợt I, 2 bên đã nhất trí lấy toàn bộ cơ sở vật chất tại sơ đồ số 10/TTDVVH trên diện tích là 1.600 m2 đất của Trung tâm dịch vụ văn hóa làm vốn tham gia liên kết. Giá trị của toàn bộ cơ sở vật chất tại sơ đồ được 2 bên công nhận là 180 triệu đồng. Bên A (tức Trung tâm dịch vụ du lịch) xin rút 50% tổng giá trị của cơ sở vật chất trên sơ đồ để dùng vào việc riêng. Bên B (tức công ty Trách nhiệm hữu hạn Nam Tùng) góp 50% giá trị tài sản của sơ đồ để có số tiền cho bên A rút ra. Như vậy bên A công nhận coi như bên B đã cùng đầu tư xây dựng cơ sở vật chất tại địa điểm trên từ trước khi có sự liên kết này. Trong đợt góp vốn lần II, do gặp khó khăn về tài chính, bên A xin rút ra 60 triệu đồng trên tổng số vốn đã góp đợt I và số tiền bên A tham gia liên kết chỉ còn 30 triệu đồng. Bên A rút vốn ra thì bên B phải góp ngay vào số tiền tương ứng để thực hiện việc xin góp vốn của bên A. Nhưng bên B chỉ góp thêm 20 triệu đồng. Vậy tổng số tiền mà bên A nhận của bên B là 110 triệu đồng sau 2 lần góp vốn. Theo biên bản cuộc họp ngày 25/4/1994 do giám đốc Trung tâm dịch vụ văn hóa Nguyễn Quang Trọng và giám đốc công ty trách nhiệm hữu hạn Nam Tùng Nguyễn Kim Quân ký thì ước tính cần khoảng 1,435 tỷ đồng để đầu tư cơ sở vật chất, mua sắm trang thiết bị và vốn lưu động để sản xuất kinh doanh. Nhưng thực tế thì một bên ra sức rút vốn, còn bên kia không đủ sức đầu tư.
Bích Loan – Anh Đức – Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 2000

Lễ hội tiễn mùa đông ở nga

Một trong những lễ hội khó có thể quên của nước Nga là Lễ Tiễn Mùa Đông. Lễ này bắt nguồn từ nền nông nghiệp, từ công việc của những người nông dân (những người Mu – dích), gọi theo tiếng Nga. Mùa đông nước Nga đầy tuyết, tuyết phủ kín mặt đất, ruộng đồng, khiến cho cây cối không nẩy mầm được, nếu kéo dài mãi thì dễ sinh tai nạn đói. Bởi vậy, với đầu óc thực tế, người nông dân mong mùa đông mau qua, mong mùa xuân mau đến. Ý nghĩa của “Lễ Tiễn Mùa Đông” – chính là như vậy. Lễ Tiễn Mùa Đông là một trong những ngày hội dân gian vui vẻ nhất. Mở đầu buổi lễ, những chú bé tinh nhanh, ăn mặc quần áo dân tộc, màu sắc sặc sỡ, được chọn kỹ lưỡng, cầm đuốc đốt những hình nộm bằng rơm và rẻ rách (đó là hình ảnh tượng trưng của băng tuyết trong mùa đông lạnh giá). Trẻ em và người lớn reo hò ầm ĩ, ca hát, nhảy múa xung quanh hình nộm đang bốc lửa. Họ mừng vui tiễn tượng trưng mùa đông, hân hoan chào đón mùa xuân tươi đẹp, chuẩn bị khí thế bước vào một mùa gieo trồng mới. Lễ Tiễn Mùa Đông thường được tổ chức ở những nơi đông người qua lại, ở quảng trường, ngã tư đường phố, một cánh rừng đầu làng vào những đêm đẹp trời. Tất cả già, trẻ, nam, nữ đều tham dự lễ hội. Họ nắm tay nhau, nhảy điệu múa vòng tròn. Ở nước Nga, điệu múa này đã có từ trước thời đại thiên chúa giáo. Họ múa, nhảy theo lời của bài hát hoặc theo một điệu nhạc nhất định. Ở Nga, múa vòng tròn kèm theo những động tác giậm chân, không chỉ là một tiết mục nghệ thuật, mà còn là một cách sưởi ấm nhanh chóng trong giá rét. Ngày nay, trẻ em và người lớn múa vòng tròn xung quanh cây thông cũng là hình bóng của Lễ hội tiễn mùa đông. Trong ngày Lễ Tiễn Mùa Đông, trên những con đường lớn, những chiếc xe ngựa, vừa rung chuông và lục lạc, vừa đuổi, rượt nhau. Ngựa được đeo dải nạm bạc rất đẹp, còn xe trượt được trang trí bằng thảm. Ba con ngựa thắng vào một cỗ xe chạy băng băng trên đường. Những anh chàng xà ích lái xe ba ngựa đã huấn luyện ngựa một cách đặc biệt và họ cũng phải là những con người đầy bản lĩnh. Muốn phóng trên những con đường ở làng quê hoặc phố xá nước Nga trong những thế kỷ trước đây, người xà ích phải có nhiều kỹ xảo, kỹ năng, nhanh mắt, nhanh tay, điều khiển một lúc ba con ngựa phi nước đại trên nhiều đoạn đường cong, khúc khuỷu.
Lộc Tiễn Nguyễn – Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 2000