Du lịch Trường An

Với 12 héc ta diện tích được khai thác và tận dụng triệt để, có thể nói khu du lịch Trường An tỉnh Vĩnh Long là một trong những khu du lịch trẻ biệt lập, lớn và đẹp nhất ở khu vực Đồng Bằng sông cửu long hiện nay. Điều này qua chứng minh thực tế, chúng tôi được biết có 3 điểm chính khá rõ nét đã tạo thành một thế mạnh làm nền tảng đưa khu du lịch này tiến tới bước phát triển mạnh.
Thứ nhất về vị trí địa lý, khu du lịch được tọa lạc ngay cửa ngõ trung tâm giao lộ, nối tuyến liên đới qua lại của 12 tỉnh Đồng bằng sông cửu long. Song ưu thế kế tiếp, cầu Mỹ Thuận tới đây sẽ cho thông xe tạo điều kiện trong giao thông dễ dàng trước đây phải qua phà. Điều đáng ghi nhận hơn hết, khu du lịch nằm dọc theo sông Tiền, không chỉ các thắng cảnh cầu Mỹ Thuận 500 mét mà tại đây cảnh quan rất nên thơ và ngoạn mục.
Thứ hai: Nhìn bình diện và đi sâu vào tổng thể các công trình thiết kế xây dựng toàn khu du lịch Trường An, từ cơ sở vật chất đến hạ tầng cơ sở qua các hệ thống cầu cảnh ao hồ, hoa kiểng, cùng với các điểm dịch vụ vui chơi giải trí nơi đây, hoàn toàn được phân bố theo cách riêng của nó, hay nói một cách khác ở góc nhìn nghệ thuật trông rất nhẹ nhàng, không hề mang nặng màu sắc bê tông hóa. Những điều kể trên, qua trao đổi cùng ông Sáu Vân, giám đốc Công ty Trách nhiệm hữu hạn Du lịch Trường An cho biết: Sở dĩ khu du lịch Trường An xây dựng cấu trúc theo nét riêng của nó, ý chính là dựa trên tinh thần khách quan, cơ bản là xuất phát lấy quê hương làm gốc. Ông nhấn mạnh: bất cứ ở một khu du lịch nào, nếu chỉ có chú trọng đến lối xây dựng kiến trúc bê tông hóa, mà không hề nghĩ đến cái gốc nơi nó được sinh ra, thì thật sự khiêm tốn mà nói, chưa phải là điểm du lịch. Ví dụ nếu như ở khu du lịch Trường An địa lý thuộc khu vực Đồng Bằng sông cửu long trung tâm điểm của vùng châu thổ, đã bao đời vốn ngọt ngào về cây trái hao gạo một miền quê đậm đà tính dân tộc, mà xây dựng một mô hình du lịch bằng những tầng nhà cao ốc đồ sộ. Những đình đài hoàng tráng tạo những cảnh trí cầu kỳ… Thiết tưởng những thứ đó tin chắc sẽ làm biến dạng đi những nét đẹp của thiên nhiên vốn có của nó và trong tiềm thức chính người làm du lịch đã hủy diệt đi tiềm năng chứ không phải khai thác tiềm năng, hơn nữa du lịch ngày nay là du lịch văn hóa du lịch của thế hệ mới, thị hiếu là những khám phá vô bờ bến, đâu chỉ dừng lại đơn thuần ở cái màu sắc bê tông hóa. Thứ ba: Tiếp cận với tập thể cán bộ công nhân viên Công ty và một số anh em lao động hợp đồng dài hạn, thế mạnh ở đây lại càng nhân đôi, bởi qua trao đổi từng bộ phận nghiệp vụ, chúng tôi càng nhận thấy rõ hơn, mọi thành viên của Công ty đều thể hiện tốt vai trò phong cách làm việc của mình, luôn nêu cao ý thức trách nhiệm và hoàn thành nhiệm vụ trên giao. Điều chú trọng hơn cả, các anh em bộ phận phục vụ hầu như tất cả đều qua trường lớp, có sự hiểu biết nhất định về du lịch. Tóm lại, 3 yếu tố kể trên là một động lực tiềm ẩn thực sự đưa Công ty Trách nhiệm hữu hạn Du lịch Trường An chiếm lĩnh trên thương trường một chỗ đứng khá vững chắc, đồng thời cũng là một thế mạnh làm ngòi nổ phấn đấu phát triển du lịch cho tương lai. Hiện nay du lịch Trường An chia làm 2 khu:
Khu du lịch Trường An đa dạng: Khách sạn 11 biệt thự 30 phòng tiêu chuẩn 2 sao. Nhà hàng 200 khách. Câu lạc bộ, bar rượu, massage, karaoke, billiards, café sân vườn, ẩm thực ngoài trời. Dịch vụ giải trí tennis, hồ bơi, ca nhạc, pedalo, xe điện, câu cá, thuyền buồm, du lịch sinh thái và các loại hình giải trí trên nước, lướt ván, du thuyền. Về kinh doanh, năm 1999 vừa qua số liệu tổng doanh thu theo phòng thống kê, cho biết đạt 3 tỷ đồng, so với cùng kỳ năm ngoái vượt hơn 1 tỷ đồng. Riêng lượng khách đến tham quan trong mấy ngày Tết nguyên đán lên đến con số 100 nghìn khách so với năm 1998 vượt 30 nghìn khách. Tháng 3 tới đây tiến tới sinh nhật lần thứ 2 của công ty, kết hợp chào mừng ngày lễ lớn ngày 30 tháng 4, đồng thời chuẩn bị đón lễ khánh thành cầu Mỹ Thuận. Công ty sẽ tổ chức lễ hội tại khu du lịch Trường An với nhiều tiết mục đặc sắc như ca múa nhạc Nam Bộ, múa Rồng, cùng với trò chơi giải tí mới lạ trên sông nước. Đặc biệt còn có liên hoan ẩm thực và hội chợ triển lãm….Nhìn chung, qua 2 năm hình thành và phát triển, Công ty Trách nhiệm hữu hạn Du lịch Trường An đã vượt qua khó khăn từ ổn định đến xây dựng quy mô phát triển du lịch. Quả là thành tích đó đã vượt cả thời gian và không gian, thật đáng khích lệ, cho toàn ngành nói chung và đáng tự hào cho công ty nói riêng. Thiết nghĩ, một thời gian không xa lắm, du lịch Trường An, sẽ là một địa chỉ vàng đối với khách du lịch Trường An sẽ là một địa chỉ vàng đối với khách du lịch 5 châu đến tham quan Đồng bằng sông Cửu Long – Việt Nam chúng ta.
Liu Sơn -Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm (16(120))1999.

Cà phê thuốc hay là chất độc?

Y học hiện đại đã chứng minh rằng cà phê bên cạnh những tác động phụ còn có một ưu điểm, thậm chí còn có khả năng thay thế một số loại thuốc. Thí dụ cà phê tăng cường tuần hoàn máu nhờ đó đầu óc tỉnh táo hơn giúp làm việc trôi chảy hơn. Cà phê tăng cường trao đổi chất nhờ đó cơ bắp lâu bị mệt mỏi hơn và cơ thể chuyển hóa chất béo thành năng lượng nhanh hơn. Hiện nay người ta chưa giải thích được hiện tượng coffein tác động tích cực tới hệ thống miễn dịch song thực tế là cà phê có tác động giảm ho. Nếu dùng khoảng nửa lít cà phê loãng, uống nóng người bị ho cảm thấy dễ chịu hơn khoảng sáu giờ liền. Cà Phê không những làm tỉnh táo mà con làm cho con người dễ phấn chấn, vui vẻ hơn. Một số nhà nghiên cứu còn nhận thấy cà phê có thể làm giảm phần nào suy sụp tinh thần. Gần đây một số kết quả nghiên cứu của các nhà khoa học Nhật Bản về khả năng cà phê có thể hạn chế ung thư giai đoạn đầu đang gây xôn xao dư luận. Axit chlorogen trong cà phê có thể làm tiêu biến khối u trong ruột, gần và thậm chí còn có tác dụng phòng ngừa. Song cà phê cũng có một số tác động tiêu cực: Đối với những nhạy cảm cà phê gây chóng mặt, bồn chồn, hoang mang sợ hãi. Những chất hình thành trong quá trình rang cà phê kích thích sự hình thành các loại axit trong dạ dày, cản trở việc hấp thụ canxi (cần cho xương) và sắt (cần cho máu), kích thích viêm dạ dày. Uống nhiều cà phê có thể bị đau đầu. Nên uống cà phê như thế nào để không ảnh hưởng tới sức khỏe?
Những người bị viêm dạ dày và ợ chua nên dùng loại cà phê ít chất kích thích. Hãy uống cà phê với sữa như người Pháp, sữa trung hòa các chất hình thành trong quá tình rang cà phê, làm cà phê dễ uống hơn. Hàng ngày chỉ nên uống từ 2 đến 3 cốc cà phê, không nên uống vào buổi tối.
Người giữ kỷ lục thế giới về bị mưu sát nhiều lần mà không chết
Trên thế giới ai là người chạy nhanh nhất, ai là người có bộ tóc dài nhất, ai là người nhìn thi với rắn lâu nhất, ai là người có bộ răng khỏe nhất dùng kéo được cả máy bay… tất cả đều đã được ghi vào sách kỷ lục. Còn hôm nay, giả dụ nhà lãnh đạo Phidel Castro của Cuba bị ám sát tới 637 lần mà không chết thì chắc ông cũng phải được liệt vào người giữ kỷ lục thế giới về bị ám sát với số lần nhiều nhất mà không chết. Con số 637 lần bị ám sát được lấy từ nguồn tin của 1 tổ chức Cuba thân chính phủ đưa ra để đòi lấy số tiền là 200 tỷ đô la mỹ từ phía chính phủ Mỹ hôm ngày 20 tháng 7 năm 1999. Vụ kiện đòi tiền đã hướng vào nước Mỹ bởi ai cũng biết Mỹ là người đứng sau các vụ mưu sát này. m mưu ám sát Castro thật muôn hình muôn vẻ như bỏ thuốc độc vào cốc cà phê sữa mà ông đang uống hoặc bỏ bột độc vào trong áo lặn. Theo tòa án Habana cung cấp thì Mỹ thậm chí còn có âm mưu lớn để khử Castro để chôn vùi chủ nghĩa Cộng sản bằng cả cách tung vi trùng sốt Đawnggo vào Habana năm 81 khiến cho 158 người chết. Nếu quả thực qua ngần ấy lần mưu sát mà Castro không chết thì nhà lãnh đạo này đúng là đã có 3 đầu 6 tay. Và nếu không phải là 3 đầu 6 tay thì từ sự kiện Vịnh Con Lợn năm 61 tới nay Cuba luôn phải chống trả lại cây gậy của nước Mỹ để trở thành cái đinh trước mặt họ phải cũng là sự kiện phi thường. Phidel quả đúng là một người trời đánh không chết.
Thu Trang -Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm (16(120))1999.

Ba hạ dẻ dành cho du lịch Bình Định – phần 2

Du lịch Bình Định đã có được nhiều yếu tố thuận lợi mà không phải ngành kinh tế nào của tỉnh này cũng có được. Trước tiên phải nói rằng, chưa ngành nào lại sớm được đầu tư để có một bản quy hoạch phát triển chi tiết như ngành Du lịch, hệ thống cơ sở vật chất của ngành cũng được chính quyền quan tâm ưu đãi, ít ra, đã có một Viện Điều dưỡng cán bộ đã nhường chỗ để cho Du lịch Bình Định mở rộng mặt bằng nhà cửa. Thậm chí, cách đây 3 năm đã có lúc Du lịch Bình Định tỉnh đã tính đến chuyện di chuyển Sở Giao thông vận tải đến khác để Du lịch Bình Định tiếp quản nốt khu đất này với mục tiêu liên hoàn các lô đất, biến bất động sản rộng lớn ấy thành một cơ sở khách sạn tầm cỡ 3 đến 4 sao. Khi vận động Chính phủ, Bộ giao thông vận tải chuẩn y kế hoạch mở đường Quy nhơn – Sông Cầu, mục đích chính của Ủy ban nhân dân tỉnh Bình Định, là muốn bằng con đường này đánh thức tiềm năng du lịch của vùng ven biển tuyệt đẹp nằm sát thành phố Quy Nhơn. Ngành Du lịch Bình Định trở thành đối tượng đầu tiên hưởng lợi trực tiếp từ một dự án thuộc loại lớn nhất của Bình Định trong vòng 2 thập niên gần đây (ở Bình Định từ năm 1975 đến nay, công trình đường Quy Nhơn – Sông Cầu và thủy điện Vĩnh Sơn là 2 dự án lớn nhất đã thực hiện). Đến nay trong cơ cấu doanh thu, doanh thu từ số lượng khách du lịch trong nước vẫn chiếm tỷ lệ lớn, chủ yếu vẫn là khách từ Nam đi xuyên việt năm 1998, khách trong nước chiếm tỷ lệ là 85%, khách quốc tế là chỉ chiếm có 15%, giảm 6% so với năm 1996. Từ đó có thể thấy rằng việc thu hút các thượng đế xài Việt Nam đồng của các tour du lịch xuyên Việt mà các công ty nội địa ở các vùng trọng điểm kinh tế như Hà Nội. Thành phố Hồ Chí Minh tổ chức vẫn là mục tiêu cực kỳ quan trọng. Nhất là trong mấy năm gần đây, đặc biệt là từ khi có chính sách tuần làm việc 40 giờ, lượng khách du lịch nội địa đã tăng vọt. Khi chúng tôi chuẩn bị kết thúc bài viết này thì nhận được thông tin các hoạt động khai thác lữ hành ngày từ Thành phố Hồ Chí Minh đi miền Trung (không nhất thiết phải về Bình Định) của Trạm đại diện Công ty Du lịch Bình Định tại Thành phố Hồ Chí Minh hiện đang trội như một lối ra của công ty Du lịch Bình Định. Để tóm bắt lấy vận hội mời này. Du lịch Bình Định rất cần có sự đầu tư thỏa đáng về cơ sở hạ tầng thì mới mong bằng chị, bằng em trong khu vực. Còn xa hơn, muốn đập vỡ lớp vỏ cứng ba hạt dẻ của mình, Du lịch Bình Định cần chủ động tận dụng triệt để các lợi thể riêng của mình cả về thiên thời, địa lợi nhân hòa.
Bá Phùng-Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm (18(122))1999.

Ba hạ dẻ dành cho du lịch Bình Định – phần 1

Chuyện cổ Andecxen kể rằng có một cô bé Lọ lem nhờ 3 hạt dẻ thần kỳ của bà tiên tặng, cô đã trở thành một người con gái xinh đẹp, đã có đủ quần áo đẹp, một cổ xe ngựa thần kỳ để lên đường dự hội và sau đó trở thành một bà hoàng lộng lẫy. Du lịch Bình Định cũng đang giữ trong tay mình “3 hạt dẻ” quý giá không kém: Khu vực miền Trung đang trở thành khu vực du lịch được nhiều hãng du lịch lữ hành quan tâm, một vị trí địa lý thuận lợi với tiềm năng du lịch văn hóa – lịch sử phong phú, một sự ủng hộ lớn lao của chính quyền không chỉ về phương diện tinh thần mà còn rất cụ thể về nguồn vốn đầu tư. Du lịch Bình Định sẽ đập vỡ cái vỏ hạt ra như thế để thưởng thức cái ruột đầy hấp dẫn?
Trong khuôn khổ chương trình “Việt Nam điểm đến của thiên niên kỷ mới” có kế hoạch tổ chức 15 lễ hội điển hình mang đậm bản sắc văn hóa Việt Nam, trong số này có lễ hội Đống Đa – Tây Sơn của Bình Định. Đây quả thật là một trong những rất ít cơ hội mà Du lịch Bình Định có được để có thể giới thiệu chân dung mình với bạn bè gần xa dù rằng Du lịch Bình Định đã là một thành viên đầy đủ của Hiệp hội du lịch châu Á – Thái Bình Dương. Hơn thế bức chân dung ấy không phải không đáng để nhắc đến. Bình Định có bờ biển dài, đẹp có nhiều di tích lịch sử cấp quốc gia thành Hoàng đế, quê hương người anh hùng áo vải Nguyễn Huệ, Mai Xuân Thưởng…, là vùng văn hóa quê hương của tuồng cổ, dân ca bài chòi, nơi có nền tản võ thuật dân tộc phát triển nhất là nơi đã từng tọa lạc kinh đô Vijaya của vương quốc Chăm pa cổ với nhiều tháp Chăm đẹp đến nao lòng… nhưng để biến những tiềm năng ấy thành môi trường kinh doanh thực sự quả là không dễ. Ví dụ: công bằng mà nói, ngành Du lịch Bình Định đã giới thiệu rất nhiều về biển với tư cách là đối tượng khai thác du lịch thật sự, nhưng trên thực tế biển Quy Nhơn rất khó khai thác về mặt du lịch, nếu bờ biển không sạch sẽ hơn. Nhìn chung tiềm năng để Du lịch Bình Định khai thác đến nay vẫn còn ở dạng thô, cần bàn tay con người đầu tư, khơi dòng để du lịch đến, để kẻ gần người xa quan tâm đến nhiều hơn. Nhiều đoàn khách du lịch đã không dừng lại, mà nếu dừng cũng chỉ nghỉ qua đêm mà thôi. Một trong những điều không bình thường là trong cơ cấu doanh thu, nếu năm 1996, doanh thu lưu trú là 46,9%, doanh thu ăn uống chỉ chiếm là 27% thì đến năm 1998, tình hình đã đảo ngược với tỷ lệ lần lượt là 31% và 42%. Một con số khác năm 1998 doanh thu ăn uống là 11,671 tỷ đồng, doanh thu lưu trú là 8,411 tỷ đồng, thì một thứ doanh thu làm thêm của Du lịch Bình Định là làm đại lý bán bia có mức doanh thu bia Sài Gòn lại có mức doanh thu tới 15,103 tỷ đồng. Bên cạnh đó cũng cần nhắc tại rằng các biện pháp tiếp thị của Du lịch Bình Định còn nghèo nàn nên thông tin về Du lịch Bình Định thường ít xuất hiện, ít gây được sự chú ý và Bình Định rất ít khi xuất hiện trên bản đồ du lịch của nước ta, thậm chí thông tin trên một cơ quan truyền thông cấp ngành không thôi cũng đã hiếm hoi.
Bá Phùng-Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm (18(122))1999.

Chợ trước cổng chùa

Nói đến chùa chiền, là người ta liên tưởng đến một nơi tôn nghiêm và thanh tịnh. Song nếu đến những chùa lớn ở Thành phố Cần Thơ vào ngày rằm, bạn sẽ gặp một không khí ồn ào náo nhiệt, không chỉ do số lượng khách đông mà nổi bật hơn cả là mạng lưới dịch vụ nhang, vàng mã, hoa cho người đi lễ. Các dịch vụ tự phát này đã biến nơi cửa Phật thành một cái chợ thực sự, đúng với nghĩa của nó, mua bán, nài nỉ sặc mùi kinh doanh làm mất đi vẻ tôn nghiêm thanh tịnh vốn có ở cửa thiền. Chúng tôi đến chùa Ông – Bến Ninh Kiều, Thành phố Cần Thơ vào rằm tháng giêng vừa qua. Ngoài cái lư hương đỏ rực bởi hàng nghìn đầu nhang đang cháy, có hơn mười bàn bán nhang, đèn lớn nhỏ xếp làm hai hàng tạo thành con đường dẫn đến gần chính diện. Mỗi bàn có từ 50 đến 100 bó đủ loại như: nhang thơm, nhang thường, bó to, bó nhỏ, giá từ 500 đồng đến 2 nghìn đồng một bó. Nhang lộc cũng đa dạng về kích thước và giá cả, to bằng cây tầm vông, dài cả thước có, nhỏ bằng ngón tay cũng có, từ 1 nghìn đồng đến 10 nghìn đồng một cây. Một ống dầu dùng để đốt cho mau luôn sẵn sàng nếu anh, chị muốn loại nhang này. Bên cạnh dịch vụ còn được tăng viện thêm bởi khoảng 10 đến 20 nhân viên nhí từ 8 đến 14 tuổi, hoạt đọng độc lập, mỗi em một ôm, chèo kéo nài nỉ khách, bán với giá gần gấp đôi. Lễ xong, trước khi ra về khách thường hay mua hoa,… lộc, dịch vụ này có hơn 4 người với những nhành hoa huệ, bụp Đà Lạt giá 2 nghìn đồng đến 5 nghìn đồng một nhành lộc, cũng mời chào rộn rã. R đến cổng chùa, một cái lồng chim sẻ có mặt ở cạnh đó. Khách của loại hàng này phần lớn là các bà, các cô. Họ lâm râm khấn vái một cách thành kính rồi thả cho những con sẻ được tự do. Ở chùa Phật Học trên đường Hòa Bình, Thành phố Cần Thơ tuy nhỏ hơn chùa Ông nhưng dịch vụ rằm thì không thua kém cả về số lượng và chất lượng. Đội quân di động tràn ra đến tận ngoài đường mời chào khách. Trong sân chùa luôn có từ 6 đến 8 bàn bán nhang. Không khí ồn ào, tràn ngập khói nhang làm biến mất sự tôn kính linh thiêng nơi cửa phật. Ngày tết, ngày rằm đi lễ chùa là nét đẹp truyền thống của dân tộc, nhưng không nên để cho dịch vụ nhang đèn kinh doanh một cách bừa bãi, xô bồ ngay nơi cửa thiền, tạo hình ảnh không đẹp từ Phật tử và khách vãng lai. Tình trạng kể trên không riêng ở Cần Thơ, mà xảy ra cả các chùa lớn ở Thành phố Hồ Chí Minh. Thiết nghĩ, phải giải tỏa ngay việc mua bán vô tổ chức ra khỏi khuôn viên nhà chùa, trả lại không khí tôn nghiêm thanh tịnh để nơi đây thực sự là nơi tu hành thờ phụng, điểm sinh hoạt, văn hóa tinh thần của nhân dân với chữ thiện trong lòng.
Thanh Hoàng-Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm (18(122))1999.

Một số kiểu tiếp thị trong kinh doanh khách sạn hiện nay

Trong nền kinh tế thị trường, các nhà kinh doanh khách sạn luôn phải tham gia vào môi trường kinh doanh với sự cạnh tranh gay gắt và khốc liệt để thu hút được số lượng khách nhiều nhất, với mục tiêu không ngừng tăng công suất sử dụng buồng giường. Cho nên khách là yếu tố quyết định sự sống còn của một khách sạn. Theo lý thuyết thì muốn có nguồn khách ổn định và lâu dài thì không thể thiếu hoạt động Marketing, nó trở thành một môn học quan trọng trong các cơ sở đào tạo kinh tế – du lịch ở cả những nước phát triển cũng như các nước đang phát triển. Marketing chính là tìm kiếm nguồn đầu vào cho khách sạn, tuy nhiên hiện nay ở Việt Nam những hoạt động này chưa có sự đồng nhất cũng như sự thống nhất quản lý của các cơ quan chức năng. Đối với các khách sạn lớn, những hoạt động này thường tiến hành một cách chặt chẽ và bài bản hơn, do đội ngũ nhân viên có trình độ chuyên môn sâu, đa số họ được đào tạo tại nước ngoài. Phần lớn các khách sạn có hạng đều áp dụng một chiến lược tiếp thị dài hạn, bài bản bên cạnh những hoạt động ngắn hạn đầy hiệu quả nhằm tạo nguồn khách ổn định và lâu dài. Các khách sạn liên doanh và lâu dài. Các khách sạn liên doanh Hà Nội Deawoo, New World – Sài Gòn, Nikko… thường tuyển dụng những sinh viên tốt nghiệp Đại học chuyên ngữ, tố chất nhanh nhẹn, làm việc độc lập để đào tạo trong nước cũng như nước ngoài. Thực tế chỉ trong khoảng thời gian một năm các nhân viên này có thể đảm đương phụ trách được trọng trách của mình, biết cách khơi gợi sự quan tâm, tò mò, tâm lý cũng như thị hiếu của khách để giúp các khách sạn của mình đưa những chính sách Marketing phù hợp. Đối với các doanh nghiệp khách sạn quốc doanh, nói chung hoạt động Marketing không tổ chức riêng thành một bộ phận mà thường gắn liền với chức năng của bộ phận khác như: phòng kế hoạch, lễ tân… Vì vậy hiệu quả tiếp thị chưa cao, do đội ngũ nhân viên tiếp thị không được đào tạo chuyên sâu, thiếu kinh nghiệm…. dẫn đến những khó khăn trong công tác quản lý, tổ chức và kinh doanh. Các khách sạn lớn thường tung ra những đợt khích trương, quảng cáo khuyến mãi rầm rộ trên các phương tiện thông tin đại chúng, thậm chí ngay cả trong đội ngũ cán bộ công nhân viên trong khách sạn. Xin đơn cử một ví dụ: Khách sạn Daewoo đưa ra một chương trình khuyến mãi cho mọi nhân viên, người thân, bạn bè của họ như sau: Đặc biệt cưới 50 người sẽ được tặng một bánh cưới 2 tầng và một đêm miễn phí cho đôi uyên ương tại phòng Deluxe, 1 chai Champapne. 100 người tặng 1 bánh cưới 3 tầng, một đêm miễn phí tại phòng Deluxe cho đôi uyên ương, 1 thẻ mua hàng giảm giá 20%. 150 người trở lên: ngoài những khuyến mại trên còn được hưởng dịch vụ du lịch đưa về tận nhà miễn phí đối với cô dâu, chú rể… Trên thực tế hoạt động tiếp thị này tỏ ra rất hiệu quả và thu hút khá nhiều đôi uyên ương đến khách sạn. Ngoài ra khách sạn còn tặng thưởng cho người giới thiệu 5% tổng số tiền đặt tiệc và không quá 100 đô la mỹ. Một cách tiếp thị khác tỏ ra khá hiệu quả là khai thác nguồn khách tại chính quốc đến nghỉ tại khách sạn của mình. Đặc biệt là những khách sạn có đối tác thuộc nước nào thì sẽ nhằm vào khách du lịch thương nhân quốc tịch nước đó, để khai thác tâm lý tập quán sở thích tiêu dùng, ngôn ngữ.. Ví dụ khách sạn Nikko một liên doanh với Nhật, đối tượng khách là người Nhật khách sạn Sofitel Metropol Hà Nội du khách chủ yếu là người Pháp và người châu u. Còn đối với các khách sạn nhỏ, do tiềm lực tài chính cũng như quy mô khả năng hạn chế của đội ngũ lao động nên không có chương trình quảng cáo rầm rộ, họ thường áp dụng những nguyên tắc mềm dẻo, nhanh gọn phù hợp với khả năng của mình. Không ít những khách sạn nhỏ mà vẫn đông khách (ví dụ: điển hình khách sạn Bảo Sơn ôm trọn hợp đồng cung cấp dịch vụ lưu trú ăn uống cho các đội bóng quốc tế tham dự Tiger Cup tổ chức tại Hà Nội…). Mạng lưới tiếp thị của họ tuy không lớn nhưng rộng khắp và hiệu quả, các phòng mua bán vé máy bay, hải quan, sân bay, visa… đều có khả năng giới thiệu khách đến với họ… và để đa dạng loại hình dịch vụ, các khách sạn đều tổ chức làm đại lý cho các loại hình đi kèm như: rối nước, mua vé máy bay, sản phẩm du lịch. Trên đây là một số kiểu tiếp thị của khách sạn tại Việt Nam, tuy nhiên còn có những cách tiếp thị tiêu cực gây ảnh hưởng đến hoạt động kinh doanh khách sạn của các đối thủ cạnh tranh, không ít các khách sạn đã phải đóng cửa do thua lỗ. Các khách sạn khi bắt đầu khai trương đều đưa ra những chương trình tiếp thị, những chính sách giá cả, hoạch định chiến lược cho riêng mình. Nhưng điều quan trọng ở đây là mỗi khách sạn phải tự lượng sức mình mà đưa ra những chính sách hợp lý, và tất nhiên muốn thành công phải đưa ra những độc chiêu của riêng mình.
Vũ Dũng Thành -Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm (23(75))1999.

Tảo phát bạch đế thành

Triệu từ Bạch Đế thái vân gian
Thiên lý giăng lăng nhất nhật hoàn
Lưỡng ngạn viên thanh đề bất tận
Khinh chu dĩ quá vạn trùng san
Bản dịch thơ của Tương Như:
Đi từ thành Bạch Đế
Sớm từ Bạch Đế ngàn mây
Muôn dặm Giang Lăng, tới một ngày
Vượn hót ven sông nghe rỉ rả
Thuyền qua muộn núi nhẹ như bay
Lời bình của Hương Linh
Nhà thơ vĩ đại đã xướng lên một cảm hứng du lịch vĩ đại. Chỉ mới thấy Lý Bạch làm được thế. Ông không nói ngoa, không phải sính dùng ngoa ngữ mà đã sáng tạo được một giấc mơ của người đi, của những chuyến đi, từ thành Bạch Đế – Tứ Xuyên đến Giang Lăng – Hồ Bắc đường dài 2200 dặm, cảm hứng thi ca đưa du khách tới chỉ trong một ngày.Vạn trùng sang lướt qua như trong một giấc mơ xê dịch tuyệt đẹp, giữa tiếng chim kêu vượn hót không cùng, không tận, triền miên bền bờ sông Trường Giang mà cái tên thôi cũng đã gợi lên cả một nền văn hóa đã thôi thúc bước chân người. Chỉ Lý Bách mới viết như thế, cũng như ông đã từng viết nước đầm Đàm Hoa sâu ba ngàn trượng cũng không sâu bằng tình bạn tiễn nhau, đã từng viết người đẹp ra đi ba năm rồi mà hương thừa vẫn còn trong chăn gối của cái giường bỏ không buồn bã, đã từng viết tóc trắng dài ba nghìn trượng lần theo mối sầu dài lê thê…. Lý Bạch ôi, Lý Bạch, nhà thơ của những chuyến đi trong mơ. Sau ông hơn ngàn năm, đọc thơ ông, người ta vẫn muốn đến để nhìn thấy sông Dương Tử dù chỉ một lần.
Cháy đường hầm 4 người chết, hơn 70 người bị thương. Sáng ngày 29 tháng 5, một vụ cháy lớn đã xảy ra trong tuyến đường hầm Tauern tại miền Trung nước Áo khiến ít nhất 4 người chết và hơn 70 người khác bị thương. Vụ cháy xảy ra do 2 xe đụng nhau. Khoảng 50 chiếcxe bị kẹt trong đường hầm. Công việc cứu hộ gặp rất nhiều khó khăn sau khi một số cấu kiện trong đường hầm do không chịu được nhiệt độ nóng tới 1 nghìn độ C đã sụp đổ.Tai nạn này có thể sẽ khiến tuyến đường hầm phải đóng cửa từ 3 đến 4 tháng. Được biết mỗi ngày đóng cửa chính phủ Áo sẽ bị thiệt hại khoảng 225 nghìn đô la Mỹ.
54 người chết do chen lấn, xô đẩy: Ít nhất 54 người chết và hơn 300 người khác bị thương trong vụ chen lấn tại một ga xe lửa điện ngầm ở thủ đô Minsk – Belarus. Tai nạn xảy ra sau khi kết thúc một buổi biểu diễn nhạc rock và một trận mưa lớn bất ngờ đô xuống khiến 2 nghìn người xô đẩy nhau lao vào nhà ga để tránh mưa. Những người bị chết đa số là thanh thiếu niên từ 14 đến 18 tuổi.
Lý Bạch-Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm (23(75))1999.

Lâm Đồng: Tái thẩm định 19 khách sạn đã xếp hạng

Thực hiện chủ trương của Tổng cục Du lịch về việc “tái thẩm định các khách sạn đã xếp hạng”, thời gian qua Sở du lịch Lâm Đồng đã tiến hành kiểm tra thẩm định lại trong kỳ này 19 khách sạn trong tổng số 23 khách sạn đã xếp hạng. Trong đó 5 sao 1 khách sạn, 2 sao 9 khách sạn, 1 sao 9 khách sạn. Riêng 4 khách sạn đã được Tổng cục công nhận hạng là khách sạn Đại Liên, khách sạn Hòa Lan, khách sạn Xuân, Khách sạn Á Đông, Sở du lịch Lâm Đồng chưa trao quyết định hạng 1 sao, do khách sạn xuống cấp, chất lượng phục vụ giảm sút.
Miền Trung Tây Nguyên triển khai pháp lệnh du lịch và chương trình hành động quốc gia về du lịch.
Trong hai ngày 3 và 4 tháng 6 năm 1999, tại khách sạn Century – Huế, Tổng cục du lịch đã tổ chức hội nghị triển khai Pháp lệnh du lịch và chương trình hành động quốc gia và các sự kiện du lịch năm 2000. Các đồng chí Vũ Tuấn Cảnh và Phạm Từ – Phó Tổng cục trưởng Tổng cục du lịch chủ trì hội nghị. Về dự hội nghị có lãnh đạo các Sở Du lịch, Sở Thương mại – Du lịch, các công ty du lịch tại khu vực miền trung – tây nguyên. Các đồng chí Vũ Tuấn Cảnh và Phạm Từ thay mặt Tổng cục du lịch, đã truyền đạt các ý kiến chỉ đạo của Đảng và Nhà nước về Du lịch, giới thiệu Pháp lệnh Du lịch, nội dung chủ yếu của các nghị định sẽ được ban hành, chương trình hành động quốc gia về du lịch và các sự kiện Du lịch năm 2000. Với mục đích nâng cao nhận thức của các cấp, các ngành và toàn xã hội về vị trí, vai trò của du lịch, góp phần cùng toàn dân trong việc bảo vệ, khai thác, sử dụng và tôn tạo các tài nguyên du lịch, phát huy bản sắc văn hóa dân tộc, nâng cao hình ảnh của Việt Nam nói chung và du lịch nói riêng trên trường quốc tế, phấn đấu đạt vượt chỉ tiêu đón 2 triệu khách quốc tế và trên 11 triệu khách nội địa năm 2 000 và tạo đà tăng trưởng cho những năm tới… đợt triển khai các văn kiện về du lịch lần này có ý nghĩa tạo bước đột phá quan trọng. Các đại biểu đã thảo luận sôi nổi và đóng góp nhiều ý kiến bổ ích, thiết thực trong công tác triển khai ở các tuyến điểm các địa bàn du lịch trong thời gian tới.
-Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm (23(75))1999.

Gửi về khu du lịch biển Đồ Sơn

Đôi điều suy nghĩ nhân mở đầu một mùa tắm biển
Tôi đã xa Hải Phòng gần 30 năm. Giờ đây khi mái đầu đã bạc mới nhớ về quê nhà và lần trở lại này tôi nhằm vào dịp ngày 30 tháng 4 và mồng 1 tháng 5 năm 1999, vì theo như anh bạn tôi nói: thời điểm này vào mùa du lịch vui lắm… Buổi lễ khai trương du lịch Đồ Sơn năm 1999 diễn ra tại nhà hàng Biển đông I thuộc công ty khách sạn du lịch khu II Đồ Sơn. Thôi thì đủ cả như cờ quạt, phông màn. Nhưng nhốn nháo, bừa bãi nhất là cảnh hàng quán, ki ốt, ghế lớn, ghế nhỏ thi nhau chềnh ềnh cả khu hành lang biển. Bãi tắm, nơi diễn ra cuộc đua thuyền rồng trên biển bị dân nghiện tắm biển chiếm hết (Vì thời điểm này biển Đồ Sơn trong và sạch), mọi người thi nhau ngụp lặn bất chấp tiếng loa phóng thanh của Ban tổ chức nói gì… Buổi lễ khai mạc mùa biển Đồ Sơn rồi cũng kết thúc trong tiếng vỗ tay không đều của các đại biểu trên sân nhà hàng Biển Đông I. Ngoài hành lang biển, bên cạnh chiếc loa đã có một chiếc dù lớn được đưa ra và vài ba chiếc ghế nhựa giành cho đại biểu các cấp ngồi xem hộ đua thuyền… Rồi hội đua thuyền cũng được diễn ra trong sự nhổn nháo, luộm thuộm của cả khu du lịch II Đồ Sơn. Vẫn biết việc kinh doanh du lịch ở Đồ Sơn lâu nay không mấy dễ dàng. Để tụ cứu mình khu du lịch II Đồ Sơn đã phải dùng biện pháp khoán đấu thầu cho tư nhân thuê, mục tiêu cao cả là kiếm lương cho cán bộ công nhân viên. Do vậy, ai vốn lớn làm quán lớn, ai thiếu vốn làm nhỏ, tạo nên một thị trường thương mại – du lịch nhốn nháo. Trăm hoa đua nở chẳng đâu vào đâu cả, người xứ lạ về ngại vô cùng bởi sự chèo kéo của hàng chục nhà hàng. Đúng là cái khó đã bó đã bó cái khôn, đói khách thì phải vậy, các doanh nghiệp đã tự cứu mình bằng mọi cách có thể họ không đáng trách nhưng nếu ta xét một cách toàn diện thì việc kinh doanh ăn sổi, như vậy đã ảnh hưởng không nhỏ tới môi trường chung của cả vùng du lịch. Còn nhớ vào thập kỷ 60, Đồ Sơn – Hải Phòng là khu du lịch kiểu mẫu của phong cách phục vụ du lịch truyền thống của ngành du lịch Việt Nam. Hình ảnh của một thời xa vắng ấy đến nay chỉ còn là kỷ niệm. Phải chăng đã đến lúc các nhà quản lý, các cơ quan chức năng đã đến lúc các nhà quản lý, các cơ quan chức năng cần phải trả lại một Đồ Sơn mỹ lệ, tuyệt vời cho du khách.
Thanh Lịch-Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm (22(74))1999.

Bí quyết làm cho khách du lịch đến một lần rồi cạch đến già! – Phần 2

Thế mới dễ bắt chẹt! Chỗ tiểu tiện, đại tiện càng dễ bắt chẹt. Nó không hỏi giá trước, ra mới trả tiền thì cứ nâng lên gấp đôi, làm gì nhau tốt (ở Chùa Hương đặc biệt phát huy kiểu bắt chẹt này). “Đứa nào” lí sự thì mình kéo cả nhà mình ra, lôi thôi cho ăn đòn ngay (chùa Thầy dùng cách này có vẻ được!) gửi xe đạp, xe máy, ô tô cũng vậy!. Đền Hùng ngày giỗ tổ gửi xe máy là 8 nghìn đồng một chiếc đấy (còn gửi đâu nữa, dại gì không bóp). Thuê một cái xoong 3 người ăn phải 10 nghìn cho nó bõ, nấu cho sôi lưng xoong nước ấy phải 2 nghìn đồng nữa (ở Yên Tử). Càng mũi lõ, tóc quăn càng bóp, bóp gấp 3, 4 lần người mình ấy…
Không cần văn chương chữ nghĩ gì cả
Tóm tắt lịch sử di tích, hướng dẫn khách thăm, khẩu hiệu, biển báo… không cần họa sỹ kẻ vẽ miễn đọc được là được rồi, không cần đúng chính tả, không cần phân biệt N với L, không cần đúng ngữ pháp, không cần chấm phẩy gì hết! Mà càng lòe loẹt càng đẹp! Diễn đạt nôm na kiểu mặc quần vào, cởi dép ra càng hay. Loa phóng thanh cứ oang oang làm cho khách có bịt tai vào cũng cứ phải nghe những áng văn bất hủ của mình, kể cả việc tự phong cho di tích của mình những danh từ thật kêu như Đại kỳ quan cũng không sao (Yên Tử).
Cố tình gây tâm lý khó chịu cho khách
Rất nhiều khách đi thăm chùa, đến… không phải để cần khấn điều gì, mà chỉ để tìm sự thanh thản, thư giãn. Kệ họ! hãy cho trẻ con bám theo, nài ép khách mua hương, vàng mã. Có thể dạy chúng những bài vần vè, để vừa liến thoáng đọc tâng bốc khách, tay vừa quạt làm cho khách… phát bực lên mà phải mua (như ở Sầm Sơn). Nhất là bám theo mấy người ngoại quốc, làm sao cho họ phát tức lên, muốn cắt đuôi phải mua hoặc cho tiền, mà cho đứa này rồi, trẻ khác ghen tị đến kỳ phải cho mới thôi. Đeo bám đến nỗi một ông Tây tức quá phải đeo hai tấm biển bằng bìa các tông ở trước ngực và sau lưng “Không mua hàng lưu niệm”, “Không mua hương, vàng” thì càng tốt!
Đặt thật nhiều hòm công đức. Để tận thu lòng dạ thế gian, hãy đặt thật nhiều hơn công đức. Ở ngay chỗ đốt vàng mã như ở chùa Hương để một người đứng đấy đợi cho vàng cháy hết để cho khách ngượng phải bỏ tiền vào. Chỉ cần mấy hòn đá xếp lại vòng quanh, ở giữa đặt một bát hương rồi đạt vào mấy dăm từ tiền lẻ để mồi khách du lịch. Các bà, các cụ dễ tin cho đấy là một cái gì linh thiêng là không ngại rút tiền ra đâu. Ở Sầm Sơn làm thế kết quả trông thấy đấy. Để cho khách đỡ xót nếu phải bỏ tiền to ra, vì nhiều khách cũng nghi ngờ việc quản lý sử dụng tiền công đức thì làm dịch vụ đổi tiền chẵn lấy tiền lẻ (mà ngay dịch vụ này cũng thu được lời rồi đổi 1 nghìn đồng lấy 4 tờ 200 đồng). Nếu đúc vài pho tượng Phật mà đặt vào chỗ nào đó thích hợp như ở chùa Hương càng hay. Chả ai biết gì lai lịch xuất xứ tượng ấy đâu mà sợ.
Không cần giữ vệ sinh môi trường là gì cả
Ăn uống thì … phiên, phiến thôi. Bát khách ăn bún, phở xong rửa qua một lần, lâu một cái là xong ăn bẩn sống lâu! Nước đá làm bằng nước giếng, nước má là sạch lắm rồi. Rác thải, phân nước tiểu, cứ tống xuống núi như ở Yên Tử ấy. Hơi đâu mà dọn dẹp một trận mưa sẽ trôi đi hết.
Nguyễn Bắc Cạn – Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm (21(73))1999.