Du lịch năm 2000 với công nhân – nông dân bộ đội trí thức tiểu thương

Năm 1999 đã nhường chỗ cho năm 2000. Bắt đầu một năm mới người ta thường có những ước mơ, hy vọng có được và làm được nhiều điều. Vậy trong năm 2000 này người Việt Nam có quan tâm đến du lịch không? Họ có những suy nghĩ những góp ý gì về du lịch? Chúng ta hãy lắng nghe họ nói:
Anh Trần Duy – Thượng uy, sĩ quan thông tin Quân đội nhân dân Việt Nam.
Theo tôi được biết thì mục tiêu của Nhà nước và nhân dân ta là phấn đấu năm 2020 đưa đất nước thành một nước công nghiệp hóa, hiện đại hóa, trong dịch vụ phải đứng hàng đầu và du lịch có vai trò lớn trong sự thúc đẩy nền kinh tế phát triển. Vì thế tôi tin là Nhà nước sẽ có những chính sách nhằm thúc đẩy sự phát triển của ngành du lịch hiện nay đang gặp khó khăn. Nói cách khác, du lịch là một ngành kinh tế có nhiều triển vọng trong tương lai. Là một người lính tôi đã từng đi khắp đó đây, song rất ít có điều kiện để có những chuyến đi du lịch theo đúng nghĩa của nó. Một ngày nghỉ cuối tuần thoải mái bên vợ con ở một khu du lịch nào đó luôn là mơ ước của tôi. Mong rằng sắp tới ngành du lịch sẽ có nhiều chính sách mới cải cách gia cả có nhiều chính sách mới cải cách giá cả cho phù hợp với từng đối tượng khách du lịch với khả năng của mình.
Bà Đỗ Thị Nhẽ công nhân thủy sản ở Nam Định: Tôi là công nhân cho nên công việc có tính chất thường xuyên nên khó có điều kiện đi du lịch. Tuy hàng năm cơ quan vẫn tổ chức đi tham quan, nghỉ mát cho công dân, nhưng những chuyến đi như vậy chỉ một hai ngày và những địa điểm gần hoặc quá quen thuộc. Tôi mong muốn sẽ được đi lâu hơn và xa hơn để tìm hiểu những điều chưa biết. Tôi cũng muốn những công ty du lịch sẽ có giá ưu đã đối với những người công dân như tôi, để khi được nghỉ phép hay ngày lễ, tết tôi có cơ hội được đến những nơi mà thời gian qua tôi chưa có điều kiện đến.
Ông Nguyễn Đức Dũng giảng viên Khoa Báo Chí – Phân viên Báo chí và tuyên truyền Hà Nội
Đương nhiên là tôi quan tâm đến du lịch, không chỉ vì du lịch là một ngành kinh tế quan trọng đối với đất nước ta mà tôi quan tâm đến du lịch trước hết là do du lịch đem đến sự thoải mái và bổ ích. Du lịch giúp tôi được thư giãn tinh thần cho tôi khám phá những điều mới mẻ, thú vị về phong cảnh, con người, phong tục tập quán của một vùng đất nào đó. Nghê nghiệp của tôi đòi hỏi tôi phải thường xuyên đi công tác xa. Chính những chuyến đi ấy là những chuyến du lịch của tôi. Đã đi nhiều nơi, nhiều khu du lịch, tôi thấy rằng nếu đi du lịch gắn với bản sắc văn hóa của từng vùng đất thì sẽ luôn hấp dẫn. Bởi như thế không những người nước ngoài được làm quen mà cả người Việt Nam cũng hiểu thêm về văn hóa Việt Nam. Tôi nghĩ năm 2000 du lịch Việt Nam sẽ phát triển hơn những năm qua bởi kinh tế đất nước đang khá lên, quan hệ quốc tế ngày càng tốt và ngành du lịch đang hoàn thiện mình. Tuy nhiên tôi cũng thấy những mặt trái của du lịch vẫn còn tồn tại và cần khắc phục như bói toán, mê tín dị đoan, ăn xin, chèo kéo du khách mua hàng, cờ bạc, mại dâm… Hy vọng những tệ nạn như thế này sẽ giảm trong năm 2000 và những năm sau. Hy vọng những vùng đất chưa được khai thác hoặc khai thác rất ít sẽ được chú ý đến nhiều hơn.
Kim Ngân -Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 5 (109)2000.

Giám đốc sở Du lịch Hải Phòng tại Duy Trinh

Nhờ vị trí địa lý quan trọng, giao thông thuận lợi, nhiều thắng cảnh, lễ hội độc đáo, có bước phát triển mới trong việc mở rộng thị trường khách du lịch Trung Quốc nên năm 1999 Du lịch Hải Phòng vẫn đạt mức tăng trưởng khá. Cụ thể là cả năm đón 820 nghìn lượt khách tăng 16,3% so với năm 1998 và 7% so với kế hoạch đề ra, trong đó khách quốc tế là 150 nghìn lượt khách, tăng 24,6% so với năm 1998 và 40% so với kế hoạch. Riêng khách Trung Quốc tăng khá nhanh, chiếm 50% tổng số khách quốc tế. Tổng số doanh thu du lịch dịch vụ năm 1999 đạt 145 tỷ đồng, tăng 11% so với năm 1998, nộp ngân sách nhà nước là 28 tỷ đồng. Trước đây Du lịch được xem là ngành kinh tế quan trọng của Hải Phòng. Nhưng trong chiến lược phát triển kinh tế đến năm 2010, Thành ủy Hải Phòng đã xác định du lịch sẽ trở thành ngành kinh tế mũi nhọn. Phát triển theo 2 định hướng là du lịch sinh thái biển kết hợp với văn hóa và làm tố nhiệm vụ trung chuyển. Định hướng du lịch sinh thái biển kết hợp với văn hóa xuất phát từ lợi thế Hải Phòng có 125 km bờ biển, có cảng biển lớn, có hai huyện đảo Bạch Long Vỹ và Cát Bà, có một bán đảo Đồ Sơn… Mặc khác, Hải Phòng lại là mảnh đất giàu truyền thống văn hóa lịch sử với những lễ hội độc đáo như lễ hội chọi trâu Đồ Sơn, nghệ thuật múa rối, hát chèo, tục thả đèn trời… có nhiều di tích lịch sử như sông Bạch Đằng, nơi Ngô Quyền đánh tan quân Nam Há, Trần Hưng Đạo đánh tan quân Nguyên – Mông, di tích lịch sử thành nhà Mạc, khu di tích danh nhân Nguyễn Bỉnh Khiêm… nhiệm vụ trung chuyển xuất phát từ lợi thế Hải Phòng có vị trí địa lý rất quan trọng, là đầu mối giao thông giữa nước ta và các nước trong khu vực, cơ sở hạ tầng khá hoàn chỉnh, vừa có cảng biển lại có cả sân bay, đường bộ thuận tiện. Từ Hải Phòng có thể đi đến các tỉnh phía Bắc nước ta, các trung tâm du lịch lớn như Hồng Kông, Singapore, Băng Cốc, Trung Quốc…. và ngược lại một cách dễ dàng, thuận tiện hơn.
Bàn tiệc của nữ hoàng Anh Elizabeth
Có lẽ bạn chưa bao giờ được mời dự tiệc chiêu đãi của Nữ hoàng Anh Elizabeth phải không? Bức ảnh trên chụp chiếc bàn ăn có một không hai trên thế giới mà Nữ hoàng Anh Elizabeth dùng để mở tiệc chiêu đãi các vị quan khách. Hiện nay chiếc bàn dài vô địch này để tại phòng Thánh Georger trong Cung điện Vindzorski – Luân Đôn. Ngồi bên bàn tiệc là 166 vị khách không phân biệt địa vị cao thấp. Do số khách mời đông như vậy nên Nữ hoàng không thể nào nhớ hết được tên tuổi họ, thậm chí việc nâng cốc cũng chỉ làm tượng trưng, bởi nếu chạm cốc lần lượt từng người và hết lượt giữa Nữ Hoàng với khách giữa khách với khách thì con lâu bạn mới được ngồi xuống ăn súp nóng.
Trần Hưng – Lam Điền-Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm (9+10+11+12)2000.

Một số Đình – Chùa – Đền – Miếu vừa là chốn linh thiêng vừa là…. – Phần 2

Ở các quán Đạo hay ở nhiều chùa, Nam Tào và Bắc Đẩu chỉ thầu vào đức Ngọc Hoàng Thượng đế. Vậy đức thánh trần đã thay thế Ngọc Hoàng gốc Trung hoa để trở thành Ngọc hoàng của Đạo Nội nước Việt và được dân gian tôn làm Cha. Phủ giầy – Nam Định, Phủ Tây Hồ – Hà Nội và nhiều nơi khác đều thờ Mẫu Liễu Hạnh vị tứ bất tử cuối cùng. Từ bất tử gồm có:
Đức Thánh Tản Viên tức là Đức Thánh Sơn Tinh, là thần núi thiêng Ba Vì tượng trừng cho vùng núi.
Đức Thánh Phù Đổng đã nói ở trên là vị thánh Mưa, Dông, tượng trưng cho miền châu thổ Bắc Bộ.
Chử Đồng Tử – Phương Dung công chúa là biểu tượng cho thần chài sông nước và cũng là tổ sư nghề buôn từ sông đến biển. Và sau đó nữa. Đấy là nơi trú ngụ bình yên cho tâm hồn con người, tiếp sức, tiếp lực, tiếp năng lượng sống cho chúng ta bằng lòng tin đã được khắc khảm sâu sắc. Con người của thế kỷ nào đi chăng nữa vẫn là con người. Và cuối cùng là bà Mẫu Liễu. Bà đã được dân gian tôn làm Mẹ, là thần linh tính nữ của nước Việt Nam được thờ cúng và dân gian mở lễ hội Phủ giầy vào đầu tháng Ba lịch Trăng. Do đó châu Thổ Bắc Bộ mới có câu: “Tháng tám giỗ cha, tháng ba giỗ mẹ”. Từ năm 1070, dưới thời Lý Thánh Tông đã xây dựng ở Thăng Long khu Văn Miếu để thờ đức tổ Đạo Nho Khổng Phu Tử cùng Tứ Phối là những học trò và hậu sinh của ông: Nhan, Hồi, Tăng Tử (Tăng Sâm), Tử Tư, Mạnh Tử, cùng thất thập nhị hiền. Các bậc đại nho Đại Việt Chu Văn An, Trương Hán Siêu đều được thờ phụng ở đó và đấy cũng là nơi đại linh nhân kiệt. Sau Văn Miếu là Quốc Tử giám từ thời Lý qua thời Trần Lê đã đào tạo hàng nghìn Trạng Nguyên, tiến sĩ mà phần lớn trong số họ là nhân tài của đất nước ta. Nhiều ngôi chùa nổi tiếng của Đại Việt như chùa Thầy, chùa Phật Tích, chùa Bút Tháp, nhất là khu Trúc Lâm Yên Tử… là những chốn thiền môn nổi tiếng, những đại danh lam của nước ta, cũng như chùa Hương ở xứ Đoài, chùa Thiên Mụ ở xứ Huế, chùa giác Lâm, giác Viên ở Sài Gòn… đều là những chỗ linh thiêng được xây dựng vào những thời đại khác nhau. Tất cả đều được nhân dân ba miền Bắc – Trung – Nam sùng kính và hàng năm đều đặn mở ở đó những lễ hội tràn đầy tính chất văn hóa. Ngày nay, những nơi hành hương cũng đồng thời có thể là những trung tâm văn hóa du lịch như Tháp Bà Nha Trang, nơi thời Người mẹ xứ sở Ponoaga của người chăm – Khánh Hòa, đền Bà chúa Xứ trên núi Bà Đen – Châu Đốc – Tây Nam Bộ, rồi Thánh địa Mỹ Sơn và cảng thị Hội An xứ Quảng Nam vừa được Unesco công nhận là di sản văn hóa thế giới. Vậy thì những đền chùa miếu mạo đã nêu và rất nhiều nơi khác nữa vẫn sẽ là chốn linh thiêng mãi mãi ở năm 2000. Và sau đó nữa. Đấy là nơi trú ngụ bình yên cho tâm hồn con người, tiếp sức, tiếp lực, tiếp năng lượng sống cho chúng ta bằng lòng tin đã được khắc khảm sâu sắc. Con người của thế kỷ nào đi chăng nữa vẫn là con người. Chúng ta cần tựa vào một chỗ dựa tâm linh vững chắc để vịn lòng mình vào đó, điều chỉnh cuộc sống cho thanh thỏa. Đình, chùa đền, miếu cũng thường là những nơi hội tụ hồn nước, dân gian sùng kính, được nhà nước ta công nhận là những di tích lịch sử văn hóa cần được giữ gìn và tôn tạo. Chắc chắn nó sẽ vẫn linh thiêng khi chúng ta bước vào thiên niên kỷ mới. Và sau đó nữa vẫn là những địa chỉ hấp dẫn khách du lịch.
Trần Thúy Anh -Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm (9+10+11+12)2000.

Một số Đình – Chùa – Đền – Miếu vừa là chốn linh thiêng vừa là…. – Phần 1

Cố học giả Trung Hoa Lâm Ngữ Đường, nguyên chủ tịch Unesco có làn viết: “Con người ta trong khi những sinh linh duy lý lại vẫn tin vào nhiều điều phi lý. Ví như hàng trăm triệu Phật tử trên thế giới đều tin rằng Đức Thích Cà Mâu Ni khi vừa lọt lòng mẹ đã có 9 rồng phun nước tắm và trong không gian vang vọng những khúc nhạc mừng vui của các nghệ sĩ thiên thần. Đức Thích Ca sơ sinh bước đi 7 bước trên 7 bông sen, một tay chỉ lên trời, một tay chỉ xuống đất và nói rằng: “Thiên thượng địa hạ, duy ngã độc tôn”. Đó là một Phật thoại. Và ở bất cứ ngôi chùa nào từ miền Bắc đến miền Trung Việt Nam, trên tòa Thượng điện, đều có tượng Cửu Long, tượng Đức Thích Ca sơ sinh. Ở một tôn giáo khác phật giáo thì hàng trăm triệu tín đồ Công giáo toàn thế giới đều tin rằng Đức mẹ Eve maria sinh ra Đức chúa Jesus Christ trong hang Bethlem, trên máng cỏ, nhưng vẫn là Đức Mẹ Đồng Trinh. Phần lớn nhà thờ Việt Nam là nhà thờ Đức Bà, nổi tiếng nhất kinh đo Paris của nước Pháp cũng là nhà thờ Notre Dame nhà thờ Đức Bà. Đây cũng là địa điểm mà đại văn hào Victor Hugo lấy làm bối cảnh cho áng văn để đời của ông “Thằng gù ở nhà thờ Đức Bà”. Ở nước ta, toàn dân sùng kính Đức Thánh gióng, Phù Đổng Thiên Vương, lên 3 tuổi, nghe tin nước có giặc ở thời Hùng Vương thứ 6 đã lớn lên như thổi thành người khổng lồ sau khi đã ăn:
Bảy nong cơm, ba nong cà
Uống một hớp nước cạn đà khúc sông
Rồi tay cầm roi sắt, cưỡi ngựa sắt xông ra chiến trường Vũ Ninh nay thuộc Bắc Ninh và sau khi phá tan giặc đã phi ngựa lên núi Sóc Sơn nay là Hà Nội có huyện Sóc Sơn cởi áo bào rồi bay vút lên trời cao. Đền Sóc vẫn còn đó, lễ hội vào ngày 6 tháng giêng vẫn đông nghịt người tham dự. Đền Phù Đổng vẫn còn đó nay thuộc Gia Lâm – Hà Nội vẫn nguy nga tráng lệ với lời truyền tụng của dân gian.
Ai ơi mồng chín tháng tư
Không đi hội gióng cũng hư mất đời
Sau này danh sĩ Cao Bá Quát đã để lại đôi câu về huyền thoại gióng.
Phá tặc đảm hiểm tam tuế vãn
Đằng không do hận cửu thiên đê
Tạm dịch:
Phá giặc còn hiềm ba tuổi muộn
Lên may tầng chín hận chưa cao
Người dân Việt Nam còn hướng tình cảm quý mến và biết ơn của mình tới Đức Thánh Hưng Đạo Đại Vương Trần Quốc Tuấn, người chiến thắng quân xâm lược Nguyên Mông năm 1285 – 1288. Sau khi ông mất vào ngày 20 tháng 8 năm Canh Tý, ông đã hiển thánh với đền kiếp bạc ở giữa hai bên núi Nam Tào, Bắc Đẩu chầu về. Ai cũng biết Nam Tàu, Bắc Đẩu là hai vị thần quyết định việc sống chết của con người người cầm sổ sinh, người cầm sổ tử.
Trần Thúy Anh -Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm (9+10+11+12)2000.

Lời giải nào để… – Phần 2

Đã có lời giải?
Để giảm thiểu những ách tắc, tạo môi trường thông thoáng cho hoạt động cấp giấy chứng nhận ngày 18 tháng 8 năm 1999 Chủ tịch Ủy ban nhân dân Thành phố Hà Nội Hoàng Văn Nghiên đã ký quyết định 69/1999/QĐ – UB thay thế cho văn bản số 3564/QĐ – UB ngày 16 tháng 9 năm 1997. Theo nội dung của quy định này thì người đang sử dụng nhà ở, đất ở Thủ đô chỉ cần có 1 trong 8 loại giấy tờ liên quan đến nhà đất được coi là hợp lệ theo quy định của pháp luật sẽ được cấp ngay giấy chứng nhận theo đúng hiện trạng, không phụ thuộc vào quy định xây dựng, định mức sử đụng đất do Thành phố quy định. Sự cởi mở của chính sách này cùng với chỉ thị 18/1999/CT – TTg và công văn số 830/CP – NN đã đem lại những hiệu quả đáng khích lệ trong việc cấp giấy chứng nhận. Chỉ tính từ ngày ngày 1 tháng 10 đến ngày 15 tháng 11 năm 1999, số hộ được cấp giấy chứng nhận đã là 1.429 hộ so với 5.135 hộ trong suốt khoảng thời gian dài trước đó. Còn trong 3 tháng cuối năm 1999 tốc độ cấp sổ đỏ đạt gấp 1,5 lần của 9 tháng đầu năm. Và chỉ trong 5 tháng đầu của năm 2000 trên địa bàn toàn thành phố đã có 4.545 giấy chứng nhận được cấp. Dẫu vậy, con số này chưa thấm tháp vào đâu so với mục tiêu mà Thành phố đề ra là sẽ cấp 88 nghìn giấy chứng nhận trong năm 2000. Nếu như trước kia người dân kêu ca về các khoản đóng góp tương đối nặng nề thì đến nay, nếu chủ hộ có đầy đủ các giấy tờ theo quy định của pháp luật thì sẽ được cấp ngay sổ đỏ và chỉ phải đóng 20 nghìn đồng lệ phí cấp giấy. Nhưng tại sao tiến độ cấp giấy chứng nhận vẫn chưa diễn ra nhanh? Theo một quan chức của Sở địa chính nhà đất Hà Nội cho biết: Hầu hết tâm lý của người dân ở trên đất bất hợp pháp thì muốn tìm mọi cách để được cấp giấy chứng nhận, còn những hộ ở trên đất hợp pháp thì việc có giấy chứng nhận hay không họ cũng không cần quan tâm. Nguyên nhân của sự chưa thiết tha ấy, như ông V ở phường Cống Vị, Quận Ba Đình, bộc bạch Sổ đỏ chẳng qua chỉ là sự chuyển đổi từ hình thức giấy tờ này sang một loại giấy tờ khác gọn hơn mà thôi. Nhưng để có cái giấy gọn hơn ấy thì cũng mất nhiều thời gian lắm…”. Việc cấp sổ đỏ ngoài việc lập lại trật tự nhà ở, đất ở đô thị còn tạo điều kiện để vay vốn ngân hàng theo quyết định 67/1999/QĐ – TTg, do đó liên quan trực tiếp tới vấn đề xóa đói giảm nghèo, kích cầu khu vực nông thôn. Với tất cả tâm quan trọng của việc cấp giấy chứng nhận nêu trên, rất mong rằng, khi chính sách đã thông, các cơ quan chức năng cho trách nhiệm cần thi hành khẩn trương, đồng bộ, tránh tình trạng trên thông, dưới tắc. Còn đối với người dân, cần phải nâng cao ý thức chấp hành pháp luật của Nhà nước. Có như vậy, lời giải cho bài toán hoàn tất việc cấp sổ đỏ ở Hà Nội vào năm 2001 mới không còn bỏ ngỏ.
Bích Loan -Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm (35(139))2000.

Lời giải nào để… – Phần 1

Theo kế hoạch của Chính phủ, đến năm 2001 Hà Nội phải cấp xong giấy chứng nhận quyền sở hữu nhà ở và quyền sử dụng đất ở đô thị nhằm lập lại trật tự trong quản lý, quy hoạch xây dựng đô thị. Tuy nhiên tiến độ cấp giấy chứng nhận 6 năm qua vẫn rất ì ạch đạt khoảng 6,02% bởi gặp phải hàng loạt những mắc mớ khi thực hiện. Để tháo gỡ vấn đề này, Chính phủ đã có công văn số 776/CP – NN ngày 18 tháng 8 năm 1999 chỉ đạo theo hướng thông thoáng hơn. Do đó việc cấp sổ đỏ đã có những chuyển biến tích cực. Nhưng để đi tới đích thì phía trước vẫn còn nhiều việc phải làm
Một chủ trương nhiều bài toán
Chủ trương cấp giấy chứng nhận được bạn hành từ năm 1994 theo Nghị định 60 CP của Chính phủ. Qua 6 năm thực hiện trên địa bàn Hà Nội, trong số có 195.743 hộ sở hữu tư nhân nằm trong diện phải kê khai đã có 183 nghìn hộ hoàn thành hồ sơ đăng ký kê khai đạt 98,5% còn lại là nhà vắng chủ hoặc đang tranh chấp. Nhưng số hộ đã được ký duyệt mới chỉ đạt mức rất thấp tính đến hết tháng 5 năm 2000 mới chỉ có 11.7999 hộ ở Hà Nội được cấp giấy chứng nhận đạt 6,02% tổng số. Sự chậm trễ này được lý giải bởi nhiều nguyên nhân. Thứ nhất, các nghĩa vụ tài chính để được cấp giấy chứng nhận còn những bất hợp lý. Bảng giá đất làm căn cứ đánh thuế được lấy vào thời điểm sốt đất năm 1995 nên không còn phù hợp với thị trường. Việc nộp 2% lệ phí trước bạ đối với đất hợp pháp kê khai đăng ký để cấp giấy chứng nhận lần đầu cũng là nghĩa vụ tương đối nặng nề có những hộ phải nộp từ 250 nghìn đến 98 triệu đồng tiều thuế chuyển quyền sử dụng, 50 nghìn đến 81 triệu đồng lệ phí trước bạ, 160 nghìn đến 600 triệu đồng tiền sử dụng đất, nên người dân chưa nhiệt tình với chủ trương này. Trong số 11.799 giấy chứng nhận đã được đăng ký duyệt xong vẫn còn nhiều hộ chưa đến nhận. Lý do chính chỉ vì nhiều hộ trong số đó không có tiền đóng lệ phí trước bạ (Trước thực tế này, Thủ tướng chính phủ đã ra chỉ thị 18/1999/CT – TTg về việc cho ghi nợ thuế chuyển quyền sử dụng đất và tiền sử dụng đất đối với những trường hợp xét đủ điều kiện cấp giấy chứng nhận trước ngày 1 tháng 7 năm 1999 và công văn 830/CP – NN về việc cho chậm nộp lệ phí trước bạ sẽ là một hướng mở. Khó khăn lớn nữa là việc xác nhận nguồn gốc sử dụng đất. Ở Hà Nội tình trạng lấn chiếm, mua đi, bán lại, chuyển đổi hình thức sử dụng đất diễn ra tràn lan, cùng với việc buông lỏng quản lý nhà ở, đất ở kéo dài đã khiến việc xác định nguồn gốc nhà ở đất ở trở nên rất phức tạp. Trong khi đó, điều kiện xét duyệt lại quá cầu toàn, đòi hỏi rất nhiều loại giấy tờ, thủ tục nộp tiền rườm ra, phức tạp qua nhiều cửa, gây ra không ít trở ngại cho người dân. Thêm vào đó là sự cồng kềnh của tổ chức bộ máy thực hiện, phương pháp xét duyệt, sự thiếu hụt về lực lượng, yếu kém về năng lực của đội ngũ cán bộ địa chính cơ sở… Tất cả những điều này đã làm giảm tính khả thi, cản trở tiến độ cấp giấy chứng nhận của Ủy ban nhân dân Thành phố.
Bích Loan -Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm (35(139))2000.

Bưu điện Đăk Lăk đơn vị anh hùng, người bạn đường của ngành du lịch

Bưu điện Đăk Lăk trong sự nghiệp giải phóng dân tộc
Đăk Lăk một vùng cao nguyên bao la, được mệnh danh là nóc nhà của Tổ quốc. Xét về vị trí chiến lược, Đăk Lăk chiếm vị thế trọng yếu trong việc kiểm soát cả khu vực Tây Nguyên rộng lớn và nhiều tiềm năng. Trong suốt hai cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp và đế quốc Mỹ, lực lượng giao bưu thông tin liên lạc Đăk Lăk đã mở 230 con đường hành lang xung yếu trong và ngoài tỉnh, trong đó có các tuyến hành lang chiến lược nối Đăk Lăk với Nam Bộ, Đông Campuchia và Hạ Lào, chuyển hơn 4 vạn công văn, tài liệu của Đảng và Nhà nước từ Trung ương đến các địa phương và ngược lại, trong đó có hàng nghìn mật lệnh và thư hỏa tốc chiến đấu đòi hỏi đảm bảo thời gian, không bị lộ không thất lạc, thu và phát hàng vạn bức điện mật chính xác, an toàn tuyệt đối, tổ chức vận chuyển 2,5 vạn tấn vũ khí, lương thực, thuốc men, tiền và vàng của Nhà nước phục vụ kháng chiến đón và đưa hơn 400 lượt đoàn dân công ra tiền phương phục vụ chiến dịch tham gia hơn 36 trận đánh, phá hàng chục ấp chiến lược, tiêu diệt 126 tên địch, tháo gỡ và vô hiệu hóa 160 quả mìn Cờ lây mo của địch cài trên các tuyến hành lang giao lưu. Trong hai cuộc chiến tranh ái quốc vĩ đại của dân tộc, ngành giao bưu Đăk Lăk cũng đã chịu những tổn thất to lớn, 295 cán bộ chiến sĩ đã mãi mãi nằm lại với đât rừng Tây nguyên, 28 cán bộ chiến sĩ là thương binh phải gánh chịu thương tật suốt đời. Với những chiến công của mình, tháng 12 năm 1999, Bưu Điện Đăk Lăk mà tiền thân là Ban giao bưu thông tin liên lạc Đăk Lăk đã vinh hạnh đón nhận phần thưởng cao quý của Đảng và Nhà nước trao tặng: Đơn vị Anh hùng lực lượng Vũ trang.
Bưu điện Đăk Lăk trong thời bình
Sau ngày giải phóng Buôn Ma Thuột ngày 10 tháng 3 năm 1975, toàn tỉnh Đăk Lăk chỉ có 2 cơ sở Bưu điện chỉ có 2 cơ sở Bưu điện ở Buôn Ma Thuột và thị trấn Gia Nguyễn còn lại là vùng trắng. Cơ sở kỹ thuật do chế độ cũ để lại chỉ có một tổng đài với dung lượng 200 số và hai máy vô tuyến từ 50 đến 400 W, với vài đoạn cáp trong nội thị đã hư hỏng năng. Thế nhưng bằng sự nỗ lực phấn đấu không mệt mỏi trong hơn 20 năm qua, ngành Bưu Điện Đăk Lăk đã không ngừng vươn lên. Từ chỗ doanh thu là 95 nghìn đồng năm 1976 lên 85 tỷ đồng năm 1998 với tốc độ tăng bình quân là 4 lần mỗi năm. Dung lượng tổng đài từ chỗ 200 số thì nay có 44.748 số, 1077,5 km cáp các loại, trong đó có 4 tuyến cáp quang, 2.250 kênh thông tin liên lạc kỹ thuật số trong đó có 360 kênh đi liên tỉnh và quốc tế. Từ chỗ toàn tỉnh chỉ có 90 máy điện thoại từ thách đến nay đã có 30.200 điện thoại kỹ thuật số, nâng mật độ bình quân lên 2 máy trên 100 người dân. Hiện có 176 xã phường thị trấn có máy điện thoại trong đó có 9 trên 9 xã biên giới có máy điện thoại. Từ chỗ toàn tỉnh chỉ có 2 bưu cục nay đã có tới 51 bưu cục. Bưu điện đã hoàn thiện các tuyến đường thư cấp I, cấp II bằng phương tiện vận chuyển chuyên dùng. Đăk Lăk từ chỗ đói thông tin đến nay đã có 185 xã phường có báo đọc trong ngày. Cùng với sự phát triển hệ thống giao thông liên tỉnh, liên huyện, Bưu điện Đăk Lăk đã đóng một vai trò quan trọng và là một trong những điều kiện tiên quyết để phát triển du lịch ở Tây Nguyên. Nhờ cố gắng của Bưu Điện Đăk Lăk, du khách đến vùng này rất yên tâm về thông tin liên lạc. Ông Mac Alixto một nhà dân tộc học thuộc trường Đại học Harvard của Mỹ cho biết ông vừa fax từ Bưu điện Đăk Lăk về trung tâm khoa học nơi ông cộng tác một bản nghiên cứu về triết lý nhân văn trong những bức tượng nhà mồ của người Bana ở Tây Nguyên kịp tham gia một cuộc Simine được tổ chức tại trung tâm nọ. Một cô bạn du lịch người Ý, khách của Mac, nói rằng cô không ngờ ở xứ này tại phòng ngủ của khách sạn, hàng ngày cô vẫn được nói chuyện với người mẹ yêu quý ở tận thành phố Vonido bằng điện thoại. Rõ ràng, Bưu điện Đăk Lăk là người bạn đường không thể thiếu của ngành Du lịch trong sự hội nhập với cộng đồng quốc tế hiện nay.
Trần Chấn Uy – Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm (3(107))2000.

Nội dung và thực chất loại thực đơn chọn món

Các món ăn trong thực đơn chọn món thuộc thể loại thực đơn theo hình thức ăn tập quán cổ thường xếp theo mối liên quan với nhau tùy thuộc thói quen của người quản lý nhà hàng xưa, nên trong phần mục khai vị thấy lẫn cả nước trái cây và một vài món hải sản như sò nướng, cua luộc lẽ ra hoa quả phải đưa xuống phần tráng miệng và sò cua phải đưa vào phần món đầu bữa. Món xúp có thể xếp chung vơi các món loãng và đặc hoặc lẫn vào món khai vị hers d’oeuvre hoặc gộp cả vào món chính trong bữa vốn thuộc món đa dạng và phổ biến như hải sản, thịt nướng, chim, gà, vịt, ngỗng quay, sa lát, sandwich và các món đặc sản. Các món tráng miệng thường mở đầu bằng món pho mát rồi mới đến bánh nướng, mứt nhuyễn, nước hoa quả, trái cây tươi. Đồ uống cuối bữa là cà phê đen, nước trà và kết thúc bằng một đợt rượu mạnh, rượu pha chế như cooktail, rượu vang hồng, sâm banh hoặc bia. Các loại thực phẩm và số lượng món ăn trong mỗi phần khác nhau rất xa. Những nhà hàng chuyên doanh thì ghi thêm những món dành riêng cho khách sành điệu. Còn các nhà hàng thông thường bán các món tạp thì liệt kê các món như kiểu ở gia đình không theo một luật lê nào, rất lộn xộn. Trên thị trường ăn uống vẫn con thấy những nhà hàng thích phô trương đưa lên danh mục chọn mọn hàng trăm tên món khác nhau thậm chí vài ba trăm món để khách lựa chọn trong tâm trạng hoang mang lưỡng lự cuối cùng chẳng tìm được món nào vừa y hợp khẩu vị. Thực chất trong một ngày, nhà hàng dù lớn đến đâu cũng không thể có đủ vài ba trăm món khác nhau như đã giới thiệu trong cuốn sổ thực đơn dầy cộp, nên có món khách gọi phải xin lỗi từ chối không có hoặc nói dối đã bán hết, hoặc đổ lỗi cho thực phẩm chưa tiếp vận kịp, hoặc đầu bếp chuyên trách món đó nghỉ việc vì ốm đau, thôi thì đủ mọi nguyên cớ. Ngược lại, một số nhà hàng quá khiêm tốn, lược bỏ bớt những món ít người ưa dùng, tập trung giới thiệu các món đang được giới ăn uống hâm mộ thích thú. Trở lại thực đơn những món đặc biệt, nhất là món đặc biệt trong ngày đưa ra quảng cáo. Sự thật những món đặc biệt đó không hẳn là món sang trọng cao cấp mà có thể là món tạp pí lù đã nhiều lại rẻ vì nguyên liệu làm nên món gọi là đặc biệt đó lại là những món đủ loại dư thừa hôm trước, không bán hết nay đổ lẫn lộn vào nhau tái chế thành món mới rồi ấn cho nó cái từ đặc biệt để đánh lừa khách. Người ăn chẳng máy ai biết nguồn gốc ra sao, nhẹ dạ tin ngay là món đặc biệt thật vừa ăn vừa tự hào cho mình là dân sành sỏi ăn chơi không sợ tốn kém. Đó là dạng nhà hàng khôn ngoan, biết kinh doanh có lãi, có tài thuyết phục khách chi tiêu ăn uống theo lưỡi nhà hàng qua tờ thực đơn. Thực ra thì món đặc biệt trong ngày cũng có hương vị thơm ngon hơn cả lần nấu ban đầu bởi có người đầu bếp khéo tay nấu nướng trên tài, nên món tạp pí lù bán lại chạy không đến nỗi đổ đi. Còn món đặc biệt trong mùa thì sao? Đúng là toàn thực phẩm trong mùa và lại đúng vào khi đang rộ nên rẻ gấp nhiều lần so với giá lúc đầu mùa hay trái vụ, chẳng hạn như món cà chua nhồi thịt lợn, bắp cải phát xí… đúng là món mùa đông, nhà hàng có hâng giá lên cũng không sao bởi khách đã toại nguyện. Nói tóm lại, nhiều khi loại thực đơn đặc biệt lại lôi cuốn được khá đông khách lui tới thưởng thức xem sao. Chẳng qua cũng chỉ vài tính hiếu kỳ của người ăn nhưng chủ yếu là do nhà hàng khéo bày đặt ra những mẫu thực đơn kỳ lạ với những mục độc đáo đầy sức thuyết phục, hấp dẫn lôi cuốn người ăn. Nhân vật có công phát minh ra các loại món ăn lý thú đó sáng tạo ra các thể loại thực đơn thu hút mạnh mẽ khách đến ăn chẳng phải ai khác chính là người metdoten, kiến trúc sư ăn uống trong nhà hàng. Tất nhiên có cả công người bếp trưởng – kỹ sư thầm lặng giấu sau hậu trường nơi ra đời của những miếng ngon chưa biết nói do chính họ làm ra còn đợi metsdoten tìm chọn ngôn từ sáng giá đặt cho nó một cái tên đẹp trong cuốn sổ thực đơn chọn món ngoài phòng ăn.
Mai Khôi -Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm (17(121))2000.

Du xuân Quảng Tây – Trung Quốc

Thành phố Nam Định thủ phủ của tỉnh Quảng Tây rất lớn chỉ riêng khu du lịch Thanh Tú Sơn muốn đi thăm hết cũng ngốn đến 2 – 3 ngày. Đến Thanh Tú Sơn đúng hội hoa đào, bạn như đang lạc vào rừng đào tiên. Màu của núi non, màu của đất trời hòa quyện cùng sắc thắm hoa đào tạo cho du khách cảm giác lâng lâng, bay bổng. Đi trong hương xuân trong làn mưa bụi nhẹ bay lất phất, đôi chân sẽ đưa bạn đến một ngôi chùa cổ kính. Trước của chùa có bán vàng hương, đồ lễ rất quy củ, hiện tượng níu kéo khách tuyệt nhiên không có. Sau khi vào chùa thắp hương cầu trời phật ban phúc lành, bạn sẽ đến khu hồ nước của Thanh Tú Sơn. Tôi chưa đến Bắc Kinh nên băng khuâng tự hỏi hồi ở Đại Quan viên có đẹp hơn hồ ở đây không. Xung quanh bờ hồ trồng nhiều dừa và các loại cây cối khác. Nhìn sang bên kia hồ bạn sẽ bắt gặp những quả đồi nhấp nhô dược bao phủ bởi một loại cỏ mượt, dày màu vàng nắng xem màu xanh loại cỏ tôi chưa ước gì không. Đó là được nằm trên thảm cỏ vàng ấy, ngửa mặt ngắm bầu trời cao thăm thẳm và hít cho đầy lồng ngực hương vị ngọt ngào của cuộc sống quanh mình…Vì thời gian có hạn nên chúng tôi phải chia tay Thanh Tú Sơn để ghé thăm vườn bách thú thành phố. Đến nơi này, bạn sẽ được nhìn tận mắt những con lạc đà, tuần lộc chứ không phải xem trên ti vi đâu nhé. Trả 4 Nhân dân tệ, bạn có thể cưỡi lạc đà và ngồi trên xe cho những chú dê trắng kéo đi. Khi đàn công đang thích thú khoe khoang bộ lông đuôi sặc sỡ bạn sẽ phải tấm tắc cho mà xem, bạn có muốn chụp ảnh kỷ niệm không? Vậy xin mời mua vé vào sân nuôi công và bạn đã có một tấm ảnh đẹp rồi đấy. giật mình vì đã vung tay quá trán, song tôi không khỏi cúi đầu khâm phục những người đã thiết kế các dịch vụ cực kỳ hấp dẫn để moi túi du khách đến đồng xu cuối cùng. Nếu Sang Trung Quốc mà không nói đến các món ăn thì thật đáng tiếc. Chỉ cần 5 nhân dân tệ là bạn đã có một xuất cơm bụi đảm bảo vệ sinh với mấy chục món ăn mặc sức lựa chọn. Trời đang rét mà có món thịt nướng thì thật tuyệt. Thịt bò, lợn, gà, tẩm gia vị xiên vào các que tre. Bạn thích món nào người bán sẽ cho xiên đó vào lò nướng. Xiên thịt thơm phức nóng hổi khiến bạn không thể chờ đợi thêm một phút nào. Vị ngọt mềm của thịt bò, mùi thơm của gia vị, cái ngậy ngậy, bùi bùi của hạt vừng trắng được rắc trên miếng thị và độ cay đến chảy nước mắt của ớt khiến bạn càng khó từ chối xiên thứ hai. Đi bất cứ đâu, bạn cũng dễ dàng thưởng thức các món củ cải, củ sen, mận ớt xanh, dứa muối giống như muối dưa, rắc ớt bột cay xè, rôn rốt rất ngon. Từ Nam Ninh bạn đáp tàu cao tốc đi Quế Lâm – Thành phố du lịch nổi tiếng ở Trung Quốc. Điều thú vị là để khuyến khích khách du lịch đến Liễu Châu, bạn và ga Liễu Châu đóng dấu chứng nhận có xuống ga này thì được phép lưu lại Liễu Châu chơi và tiếp tục đến Quế Lâm bằng các chuyến tàu sau mà không mất thêm đồng nào tiền vé. Nhưng bạn cần lưu ý thời gian lưu lại chỉ được tối đa ba ngày. Liễu Châu là thành phố công nghiệp nên cũng có nhiều điều khiến bạn phải trầm trồ. Người Quế Lâm rất lịch sự. Nếu bạn bế em nhỏ hoặc người lên xe là các cụ lớn tuổi thì họ sẵn sàng nhường ghế ngay. Một em học sinh lớp một cũng vui vẻ làm điều đó vì đã được người lớn dạy bảo. Đến Quế Lâm, du khách sẽ có một chuyến du ngoạn thật tuyệt trên sông. Cảnh sông nước ở đây đẹp mê hồn khiến du khách đã đến một lần không thể không có ý định trở lại. Leo núi ở Quế Lâm cũng tuyệt không kém việc đi tàu thủy ngắm sông. Ngoài ra Quế Lâm còn có sáu, bảy công viên lớn nhỏ và mỗi công viên đều có nét đọc đáo riêng. Một trong số các công viên này đã được Tổng thống Mỹ Bill Clinton đến thăm. Bạn có thể chụp ảnh lưu niệm với hòn đá ghi dòng chữ Tổng thống Bill Cliton đã đến nơi đây. Một chuyến du lịch Nam Ninh – Liễu Châu – Quế Lâm không đắt lắm. Với thời giá hiện giờ nếu có 3 đến 4 triệu đồng Việt Nam tính cả tiền làm giấy thông hành bạn sẽ có một chuyến tham quan thật thú vị. Và lúc đó bạn chắc hẳn tự nhủ điều tôi đã viết ở trên chỉ là một phần nhỏ bé so với điều bạn sẽ được thấy.
Hạnh Phúc -Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm (19(123))2000.

Liên doanh Vũng Tàu – Paradise, con tàu sắp đắm – Phần 3

Nhưng có lẽ rắc rối nhất là việc ông Long Hsiang Wu chủ tịch hội đồng quản trị kiêm tổng giám đốc liên doanh Vũng Tàu – Paradise về Đài Loan sau khi đã vay một khoảng tiền khá lớn của một số tư nhân Việt Nam từ tháng 8 năm 1998 đến nay không trở lại. Con thuyền không người lái nay đã sắp chìm vì việc điều hành hoạt động Công ty giờ chỉ trông đợi vào những bản Fax của Mr Wu tại Đài Loan. Trước tình hình trên, phía Việt Nam đã nhiều lần gửi công văn chính thức đề nghị ông Tổng giám đốc Wu sang Việt Nam họp Hội đồng quản trị và giải quyết dứt điểm các tồn đọng nhưng đã không được ông Wu hưởng ứng. Hơn thế, việc góp vốn của đối tác nước ngoài tương ứng với số tiền trên đã không được Hội đồng quản trị Công ty công nhận vì toàn bộ hệ thống kế toán thống kê
Nhận thức được số phận của con thuyền sắp đắm, ngày 22 tháng 6 năm 1999, Bộ Kế hoạch và Đầu tư đã có công văn số 3963/BKH/QLDA yêu cầu công ty sớm tổ chức cuộc họp Hội đồng quản trị nhưng đến nay, ông Wu mới chỉ gửi một bản fax với một lời đề nghị khiếm nhã rằng Hội đồng quản trị nên sang Đài Loan họp và kết hợp một chuyến du lịch là tốt nhất. Về phía đối tác Việt Nam là Công ty Dịch vụ Du lịch quốc tế Bà Rịa – Vũng Tàu (Vũng Tàu Intourco) cũng đã ra nhiều công văn gửi các cấp có thẩm quyền nhờ can thiệt và tháo gỡ. Tuy nhiên họ cũng chưa thật sự mặn mà với vấn đề này vì theo mấy kẻ bạo miệng, có kinh nghiệm về liên doanh thì Vũng Tàu Intouro chẳng phải lo nhiều vì họ chẳng có gì để mất (Đất góp vốn liền doanh là đất của nhà nước chứ nào phải của Vũng Tàu Intourco). Thôi thì được chăng hay chớ, chứ dại gì mà đâm lao phải theo lao. Liên doanh Vũng Tàu – Paradise hiện có 293 nhân sự, trong đó có 235 nhân sự làm việc theo chế độ hợp đồng 1 năm trở lên, số còn lại là hợp đồng ngắn hạn và mùa vụ. Họ đang làm việc, trong tình trạng sống dở, chết dở, thu nhập thấp, 300 đến 550 nghìn người một tháng nhưng trả chậm. Cơ quan không đóng bảo hiểm xã hội, bảo hiểm y tế nhưng họ không biết kêu ai… Thôi thì chấp nhận để mà kiếm miếng cơm manh áo giữa chợ đời đen bạc. Hành trình lên thiên đường của họ xem ra còn quá xã vời. Mới đây nhất, ngày 5 tháng 10 năm 1999, ông Ngô Thái Kiên, giám đốc Công ty Dịch vụ Du lịch quốc tế Bà Rịa Vũng Tàu kiêm Phó chủ tịch Hội đồng quản trị Công ty Liên doanh Vũng Tàu – Paradise đã ký văn bản 267/QTVT gửi Sở Khoa học và đầu tư tỉnh Bà Rịa – Vùng Tàu đề nghị nhiều vấn đề liên quan đến hướng giải quyết hoạt động của Liên doanh này, trong đó, có nhấn mạnh lời đề nghị là xin tạm đình chỉ hoạt động của Liên doanh cho đến khi Hội đồng quản trị Liên doanh có báo cáo đầy đủ về các biện pháp tháo gỡ. Dư luận đã tỏ ra không đồng tình về ý kiến này. Lẽ nào số phận của gầm 300 con người đang là làm việc trong liên doanh lại rẻ rúng như thế!? Có lẽ đã đến lúc Liên doanh Vũng Tàu – Paradise cần sự can thiệp của các bộ ngành hữu quan. Sự đứng ngoài cuộc của các cơ quan chức năng địa phương và Trung ương trong lúc này càng đẩy Liên doanh Vũng Tàu – Paradise vào thế cùng quẫn. Hãy cứu lấy nó khi vấn đề vẫn chưa quá muộn.
Mai Thế Hưng -Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm (30(134))1999.